Wednesday, September 09, 2009

HAI GƯƠNG MẶT CHÍNH TRỊ GIA - CÔNG GIÁO


Trong tháng 8 năm 2009, xã hội Á Đông vĩnh biệt hai nhân vật kiệt xuất. Nhiều cộng đoàn Dân Chúa ở Á Đông cũng hiệp thông cầu nguyện cho hai người con ưu tú của Giáo Hội. Chúng ta có thể tự hào về hai người đồng đạo. Cuộc đời của họ là một nguồn cảm hứng, vì là một bằng chứng sáng lạng về Đức Tin soi đường dẫn lối cho con người và xã hội như thế nào trên vùng đất Đông Phương này. Hai người đó là bà Corazon Aqnino, nguyên tổng thống Philippines và ông Kim Dae Jung, nguyên tổng thống Hàn Quốc.


I. BÀ CORAZON AQUINO


Bà Corazon Sumulong Cojuangco sinh ngày 25.1.1933. Từ nhỏ và suốt thời niên thiếu bà đã học hành và được đào tạo trong các trường của Giáo Hội ở Philippines và ở Mỹ. Bà kết hôn với ông Beniqno Aquino. Tuy là một phụ nữ thông minh, tài sắc, bà chỉ có tham vọng là một ”bà nội trợ thường”. Trái lại, chồng bà, ông Aquino, đã sớm có thiên hướng hoạt động chính trị. Đường công danh rộng mở, mới 22 tuổi ông đắc cử thị trưởng, không bao lâu sau ông đã đắc cử thượng nghị sĩ, và được coi là một người có tiềm năng làm tổng thống. Nhưng đó chính là bước đầu để tai họa đến với ông.

Philippines lúc đó đang nằm dưới ách thống trị của tổng thống Ferdinand Marcos. Sau mấy năm mị dân, ông Marcos đã lộ rõ chân tướng là một nhà độc tài rất tham nhũng, có thể bóp nghẹt một cách tàn bạo những ai không chịu đi theo ”lề phải”. Ông Aquino được coi là nhà lãnh đạo đối lập hàng đầu. Ông Marcos toan tính sủa đổi hiến pháp để được tiếp tục ra ứng cử. Để phá tan phe chống đối, năm 1972, ông Marcos thiết quân luật, ông Aquino đi tù rồi bị tuyên án tử hình.

Trong tù, ông Aquino cầu nguyện triền miên, dự Thánh Lễ mỗi ngày ( Philippines là nước Công Giáo ), và mỗi ngày lần ba chuỗi Mai Khôi. Ở nhà, bà Aquino từ nay không cho các con đi dự các cuộc vui, bà cũng không còn lui tới mỹ viện và không còn sắm sửa y phục mới. Về sau có một Linh Mục khuyên mấy mẹ con nên cố gắng sống cuộc sống bình thường, bà mới bớt phần khắc khổ.

Năm 1978, ông Aquino đang ở tù vẫn quyết định ghi danh tranh cử tổng thống. Lúc đầu bà chống lại ý tưởng đó, nhưng về sau bà lại quyết định thay mặt chồng đi vận động tranh cử, đó là lần đầu tiên trong đời, bà đọc một diễn văn chính trị. Về sau bà thấy cô con gái Kris mới lên 6 tuổi, rất háo hức được đọc diễn văn thay cha. Thế là nhường luôn công tác ấy cho con gái. Tất nhiên đấy là một cuộc tranh cử vì nguyên tắc thôi, còn nhà độc tài Marcos thì đã làm mọi cách để thủ thắng rồi.

Năm 1980, nhờ tổng thống Mỹ là ông Jimmy Carter can thiệp, ông Marcos cho ông Aquino được cùng với gia đình lưu vong sang Mỹ. Bà Aquino cho rằng ba năm ở Mỹ là thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc sống hôn nhân của bà. Năm 1983, ông Aquino để vợ con ở lại bên Mỹ và về Philippines một mình. Ý chừng ông lại muốn tham gia tranh cử. Nhưng ông vừa ra khỏi máy bay, còn đang trên cầu thang thì bị bắn chết. Sau đó lực lượng an ninh lại bắn chết kẻ đã bắn chết ông, ấy là vì họ có nhiệm vụ bảo vệ an ninh cho người chết !

Bà Aquino vội vã từ Mỹ về nước đưa tang chồng. Không ngờ cái chết của ông Aquino là giọt nước làm tràn ly căm phẫn của nhân dân. Hai triệu người đưa tiễn ông, tạo nên đám tang lớn nhất lịch sử Philippines. Chính quyền độc tài tưởng là đã trừ khử được một đối thủ, hóa ra lại đến ngày tàn.

Hai năm sau đó, phong trào nhân dân chống độc tài tham nhũng vần vũ khắp đất nước Philippines. Ông Marcos buộc lòng phải tổ chức một cuộc bầu tổng thống vào đầu năm 1986. Để đối mặt với nhà độc tài đang nắm trong tay mọi quyền lực và bạo lực, nhân dân suy cử góa phụ của ông Aquino. Lúc đầu bà không chịu, nhưng sau một cuộc Tĩnh Tâm trong Tu Viện, bà nhận ra rằng đó là sứ mệnh của mình vì dân, vì nước.

Cuộc bầu cử diễn ra giữa những biện pháp đe dọa và bạo động của chính quyền Marcos. Một phụ tá của bà Aquino bị ám sát, ủy Ban Bầu Cử của chính phủ thì cứ nhất định đếm phiếu cho ông Marcos thắng, phe đối lập đếm thì lại thấy bà Aquino thắng. Bà Aquino liền kêu gọi tổng đính công và tẩy chay mọi xí nghiệp do phe Marcos nắm giữ. Tình hình hết sức căng thẳng. Chính phủ của tổng thống Mỹ Reagan cử nhà ngoại giao kỳ cựu Philip Habib làm trung gian hòa giải. Ông Habib đề nghị đôi bên chia nhau quyền lực. Bà Aquino từ chối thẳng thừng.

Tới đây thì ta thấy ảnh hưởng của Giáo Hội Công Giáo. Trong các Giáo Hội láng giềng Đông Á, Đức Hồng Y Sin của Manila và Đức Hồng Y Kim của Seoul là những người không bao giờ sợ bầy tỏ thái độ mỗi khi phải vạch mặt sự bất công của bạo quyền. Chính vì vậy uy tín của hai ngài rất lớn không chỉ ở trong nước mà còn ở trên trường quốc tế. Nhiều nhà quan sát cho rằng Đức Hồng Y Sin là vị Giáo Sĩ có ảnh hưởng to lớn nhất ở Đông Nam Á.

Cùng với Đức Hồng Y Sin, các Giám Mục Công Giáo đồng tâm nhất trí lên án sự gian dối, giả trá, tham nhũng. Trên các đường phố Manila và ở khắp nơi trên đất nước Philippines, đều tập hợp những cộng đoàn cầu nguyện khổng lồ, với đủ mọi bóng dáng tu phục. Đến nước đó, thì các vị chỉ huy quân đội, tuy được ông Marcos đề bạt, nhưng đều cảm thấy rằng không thể chống lại nhân dân, đánh vào nhân dân. Thành trì của ông Marcos sụp đổ.

Trong những ngày ấy, người dân Philippines hết sức phấn khởi. Họ đã cảm nhận được tình người, tình huynh đệ giữa những người đã gắn bó với nhau trong đau khổ và trong đấu tranh cho một lý tưởng chung. Họ tự hào vì cuộc cách mạng của họ đã thành công mà không đổ một giọt máu, và do đó nêu một tấm gương sáng ngời cho một thế giới còn nhiều bạo lực.

Cả ở Philippines lẫn trên trường quốc tế, người ta đề cao bà Aquino, gọi bà là “linh ảnh của nền dân chủ” ( Icon of Democracy ). Bà cho soạn thảo Hiến Pháp mới nhằm khôi phục nếp sinh hoạt dân chủ và giới hạn quyền hành của tổng thống hiến pháp này được dân Phi bỏ phiếu ủng hộ. Bà cũng tiến hành nhiều cải cách trong hệ thống Luật Pháp, trong đó có luật Gia Đình và luật Hành Chính được ban bố năm 1987.

Thật ra, sáu năm bà làm tổng thống cũng có rất nhiều khó khăn. Có những việc bà và các người cộng sự đã làm được. Nhưng nhiều vấn đề khác cũng còn gây tranh cãi. Thậm chí những khó khăn trầm kha của xã hội Philippines cũng chưa thể nói là đã tìm được sự giải quyết rốt ráo. Hơn nữa, giới quân nhân vốn được chế độ Marcos ưu đãi, có nhiều thành phần bất mãn. Bà Aquino phải đối mặt với nhiều âm mưu đảo chính trong sáu năm bà cầm quyền, đặc biệt đau đớn đối với bà là người con trai duy nhất của bà đã bị giết trong một vụ chính biến. Tuy vậy, lòng dân là một cơ sở vững chắc khiến bà vượt qua được những khủng hoảng đó.

Tổng kết lại, bà Corazon Aquino được ghi nhớ không phải vì những thành tựu trong thời gian bà làm tổng thống, cho bằng vì bà đã là hiện thân cho những khát vọng chân chính của nhân dân Philippines, về Công Lý, về Dân Chủ vào một thời điểm quan yếu trong lịch sử. Bà thích mặc y phục mầu vàng, do đó khi người dân vùng dậy, người ta cũng đã chọn mầu vàng làm biểu tượng cho khí thế của đất nước đang thay da đổi thịt.

Trải qua mọi thăng trầm cuộc đời, Đức Tin luôn là một nguồn lực nội tâm khiến cho bà vươn lên ngang tầm nhiệm vụ khó khăn và cao quý. Hình ảnh người phụ nữ áo vàng, quỳ gối trầm ngâm với chuỗi hạt trong tay đã phổ biến trên khắp thế giới.

Được tin bà Aquino qua đời, Đức Hồng Y Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh Bertone đã nhân danh đức Thánh Cha Benedicto XVI lên tiếng ca ngợi bà là người đã “can đảm dấn thân vì sự tự do của nhân dân Philippines, bà đã cương quyết từ khước bạo lực và sự bất khoan dung, bà đã đóng góp để dựng lại một trật tự chính trị công bình và chính nghĩa cho tổ quốc thân yêu của mình. Bà là một phụ nữ có Đức Tin sâu sắc, không chao đảo. Đức Giáo Hoàng cầu nguyện cho niềm tin và niềm hy vọng đã hướng dẫn bà suốt đời nay được sinh hoa trái dồi dào”.

Nhiều nhà lãnh đạo trên thế giới cũng bày tỏ lòng mến phục đối với bà Aquino. Ví dụ tổng thống Brazin Lula Da Sylva tuyên bố “coi bà là nhà Lãnh Đạo lịch sử không riêng của dân Philippines, nhưng của tất cả những ai, ở mọi nơi đang bênh vực những giá trị dân chủ”.

Mai Minh Tâm - Hà Nội

Sunday, September 06, 2009

CHÍNH TRỊ LÀ ĐAM MÊ LẠ !


Hôm qua Người Buôn Gió được thả. Gió kể rằng khi điều tra công an nó hỏi về mình, Gió bảo "Quân thì nó làm chính trị, hoạt động chính trị rõ ràng rồi". Mình cho rằng không có vấn đề gì nằm ngoài chính trị. Nhưng "Hoạt động chính trị rõ ràng rồi" là một gợi ý lạ cần phải tiếp tục tìm hiểu và bàn bạc.

Thực tế là mình chưa bao giờ đệ đơn vào Đảng cầm quyền hoặc được ứng cử vào chức chủ tịch Phường. Chưa bao giờ ăn một đồng thuế của Nhân dân. Mình cũng giống như Gió vậy, thích thổi. Cũng giống anh Hồ vậy, mong muốn tột bực là phụng sự tổ quốc, phụng sự nhân dân !

Thế nhưng, bằng cách nào ? Luật sư Định làm hơn 200 USD/giờ, Mình thì chỉ mới được mấy hợp đồng có giá đến 175 USD/giờ. Giờ mình đi ô tô sang, nộp thuế nhiều để nuôi bộ máy vận hành theo dõi mình. Nếu kg nộp thuế thì gương anh Điếu cày là nhãn tiền, nếu giúp người nghèo thì vụ việc năm 2005 là một ví dụ, cho anh em thợ xây có 2 triệu để mua đài Radio giới thiệu nghe BBC, RFA, Chân trời mới...mà bị công an Ba Đình sách nhiễu dài lâu.

Tháng trước vì tức bọn Trung Quốc mà từ chối 1 hợp đồng 850 ngàn USD. Nếu nhận thì cũng được hơn 100 triệu. Một cậu em trách móc "anh chỉ cần 1 giờ là ta có đủ 50 cái cáo chống Bauxite". Nhưng nhờ tài trợ in áo có chừng mực nên vẫn còn ngồi để viết được. Nếu mình kiếm tiền xong đi ăn chơi đập phá thì được nhưng tài trợ in áo ghi: "Trường sa, Hoàng sa là của Việt Nam" thì gay. Kể cũng lạ !

Nhiều người thường là làm chính trị để kiếm tiền trong khi lẽ ra phải kiếm tiền để có cơ hội làm chính trị. Nhưng khi mình có tiền rồi muốn làm chính trị cũng không xong. Nhận tiền cũng chết mà tài trợ tiền cũng khốn.

Chính trị là đam mê. Nhưng để đến được đam mê đó không phải là dễ dàng. Nếu khi xưa anh Hồ tập trung vào làm ăn phát triển kinh tế, Anh có thể trở thành ông Chủ lớn, nuôi được mấy chục công nhân, đóng thuế đường hoàng. Nhưng nếu không có đam mê thực sự, thì làm sao Anh có thể "hoạt động chính trị rõ ràng" để về giải phóng dân tộc.

Đó là điều mình suy nghĩ !. "Hoạt động chính trị rõ ràng" theo bạn Gió là nhận thêm hợp đồng làm giàu rồi giúp đỡ mọi người, tài trợ in áo, mua đài radio cho họ hay mình phải học tập gương Anh Hồ khi xưa từ bỏ vợ con, vét sạch tiền nong, viết bài viết báo, hoạt động chính trị, góp phần giải phóng dân tộc khỏi tay Nước Tề.

Hy vọng ngày mai lại được gặp lại tác giả "Đại Vệ Chí Dị" để cùng nhau bàn bạc cho thông !

_______________

Tuesday, August 25, 2009

NIỀM TIN TRONG HOẠT ĐỘNG CHÍNH TRỊ


Mất niềm tin đúng là mất tất cả ! Đó là một nhận định đúng, đặc biệt đối với những người có cao vọng chính trị giống như bài viết sau đây của Kim Dung đăng trên X-cafe. Tôi cũng có trải nghiệm việc này, Niềm tin cần phải đi cùng với lý tưởng, với đức tin. Cá nhân tôi, tin rằng điều mình đấu tranh là đúng, bởi nếu là sai thì tôi sẽ không làm. Thế nhưng đúng sai còn phải đợi ở Phiên tòa Công khai ! Trong khi chờ đợi, tôi post bài này lên để các bạn tham khảo, đặc biệt là những người có Đạo (Theo chúa Kitô hoặc Đảng viên Nhiệt thành theo cộng sản ).
___________________________

Niềm tin trong hoạt động chính trị

Kim Dung, X-Cafe
22.08.2009

Trong bất kỳ một lĩnh vực nào có liên quan đến việc vận động quần chúng nhân dân, từ tôn giáo cho đến chính trị, muốn thành công thì niềm tin là một trong những phẩm chất quan trọng nhất của một nhà lãnh đạo.

Một nhà lãnh đạo chính trị thành công là người có khả năng thu hút sự ủng hộ đông đảo của quần chúng, người có niềm tin mãnh liệt vào lý tưởng sáng ngời. Trong suốt cuộc đời hoạt động của mình, họ sống và thực hành một cách mãnh liệt lý tưởng để chứng tỏ cho tất cả mọi người thấy rằng họ thật sự tin vào lý tưởng cao đẹp đó, lý tưởng mà họ cho rằng có thể giải phóng cả thế giới, cả dân tộc thoát khỏi sự độc tài, thoát khỏi sự dữ.

Chính niềm tin sáng ngời là nhân tố tạo sức hút mãnh liệt đến quần chúng nhân dân, những người quan sát tất cả những hoạt động của họ để chọn lựa một thái độ sống: ủng hộ hay không ủng hộ. Những người dân bình thường không thể có đủ dũng khí để cất lên tiếng nói ủng hộ những người mất niềm tin vào chính lý tưởng mình đã chọn. Vì thế, một người muốn trở thành một nhà lãnh đạo thành công trong lĩnh vực chính trị thì buộc lòng phải có niềm tin sắt đá, niềm tin đó sẽ giúp họ vượt qua tất cả mọi thử thách của cuộc sống, chấp nhận tất cả mọi hình thức đàn áp khốc liệt nhất đến với mình. Cả cuộc đời, họ sống và chết vì lý tưởng, và chính niềm tim giúp họ làm được việc đó.

Nhân loại ca ngợi và cảm phục những nhân vật vĩ đại trong lịch sử như Socrates, Giê-su bởi vì nhân loại cảm nhận thấy một cách rất rõ ràng rằng họ không những là những nhân vật có trí tuệ mà họ còn có một niềm tin mãnh liệt vào chân lý và sự thật. Niềm tin mãnh liệt đến nỗi họ dám hy sinh cả mạng sống của mình để chứng minh rằng cho dù đối diện với cái chết thì họ vẫn nghĩ rằng những điều họ tin, họ nói và họ thực hành là đúng, bất chấp cả xã hội Hy Lạp và Do Thái lúc bấy giờ cáo buộc họ là những kẻ báng bổ thánh thần, muốn lật đổ chế độ đương thời.

Đọc lại hai phiên tòa xét xử Socrates và Giê-su tôi thấy rằng áp lực dư luận mà họ phải đối mặt thật to lớn, cả một xã hội kết án họ cho rằng họ chính là những người làm băng hoại đạo đức xã hội. Những đồ đệ của Giê-su đã sợ hãi lánh xa ngài, bỏ mặc ngài đối diện trước tòa án của quan tổng trấn Philato, và các thượng tế Do Thái. Giê-su thật sự cô đơn khi chỉ một mình đứng đối diện trước phiên tòa xét xử, không luật sư, không có nhà báo theo dõi, không được dư luận quan tâm đến. Trong bối cảnh đó, tôi nghĩ rằng nếu không có một niềm tin thật mãnh liệt vào chân lý, vào lý tưởng sống mà ngài đã tự đặt ra thì chắc rằng ngài đã nhận tội để được hưởng sự khoan hồng của pháp luật thời bấy giờ. Thế nhưng kinh thánh ghi lại rằng ngài đã im lặng không một lời nhận tội, không một lời xin hưởng lượng khoan hồng của pháp luật trước những cáo gian đến nỗi bị đóng đinh và chết trên cây thập giá.

Socrates cũng là một con người như thế. Ông tin vào những điều mình nói và làm đến nỗi chấp nhận uống thuốc độc mà chết để chứng tỏ rằng mình là người trong sạch, dám hy sinh vì lý tưởng của mình. Ông đã có cơ hội thoát khỏi cái chết nếu nghe lời những người bạn trốn đi xa. Thế nhưng ông chọn cho mình một cái chết, một trong những cái chết vĩ đại nhất trong lịch sử nhân loại.

Khi ở Hà Nội, tôi có được một anh bạn tiến sĩ kinh tế học cho xem tác phẩm Cám dỗ cuối cùng của Chúa (The Last Temptation of Christ), một tiểu thuyết của nhà văn người Hi Lạp Nikos Kazantzakis, xuất bản năm 1951. Tôi còn nhớ đoạn cuối cùng trong tác phẩm mô tả khi treo trên cây thập giá Giêsu bị cám dỗ bởi một giấc mơ của Satan về một cuộc sống yên bình và hạnh phúc với Mary Magdalene như một người thợ mộc Do Thái bình thường. Nhưng cuối cùng Giê-su đã đi đến cùng lý tưởng mình đã chọn và chết trên cây thập giá.

Dĩ nhiên tôi không có quyền phê phán Giêsu hay Sorates nếu như họ chọn một phương án thỏa hiệp nhận tội và xin hưởng lượng khoan hồng để tránh cái chết đồng thời có thể tiếp tục công việc rao giảng. Tôi tôn trọng sự chọn lựa của mỗi cá nhân nhưng lịch sử dạy cho tôi bài học rất đắt giá rằng nếu bạn không đi đến cùng lý tưởng bạn đã chọn và thỏa hiệp với kẻ thù cho dù được biện minh với bất kỳ lý do nào như để giữ mạng sống thì bạn đã thất bại với chính lý tưởng bạn đã chọn.

Đối diện với cái chết Socrates cho rằng: "Tìm cách bỏ trốn, thoát khỏi sự trừng phạt (cái chết), ham cầu cuộc sống... lúc này đối với ông là một sự sỉ nhục. Bởi ông tin rằng: "linh hồn là bất tử, cái chết chẳng qua chỉ là sự chuyển tiếp từ cuộc sống này sang một cuộc sống khác tốt đẹp hơn"...
Cuối cùng ông đã chết một cách thầm lặng vì không muốn phá vỡ niềm tin bất diệt của mình.

Tôi tin chắc rằng cái chết của Giêsu hay Socrates đã truyền cảm hứng một cách mãnh liệt cho các đồ đệ của ông sau này. Đạo Kito được truyền bá một cách mạnh mẽ ở châu Âu chính nhờ tấm gương tử đạo của các tông đồ mà chính người thầy của họ là Giê-su là một minh chứng sống động nhất. Giả sử nếu như Giê-su không chết trên cây thập giá mà nhận tội rằng mình đã vi phạm pháp luật của người Do Thái thì điều đó đồng nghĩa với việc ông đã phá vỡ niềm tin của mình và chắc rằng ông cũng sẽ là một nhân vật bình thường trong dòng chảy lịch sử chứ không phải là một nhân vật vĩ đại, người sáng lập ra đạo Ki-tô giáo.

Tôi cho rằng niềm tin là yếu tố quan trọng nhất để dẫn tới thành công trong bất kỳ hoạt động hay lĩnh vực nào, đặc biệt là trong lĩnh vực chính trị, một lĩnh vực cần đến sự ủng hộ của quần chúng.

Cuộc đấu tranh của những nhà bất đồng chính kiến hiện nay nếu thành công sẽ được lịch sử ghi nhận là cuộc cách mạng dân chủ, chuyển đổi một quốc gia từ chế độ toàn trị sang một chế độ dân chủ. Những tên tuổi bất đồng chính kiến vừa bị bắt chính là một trong những người đi tiên phong trong cuộc đấu tranh trường kỳ này. Hơn ai hết, họ biết rằng họ chính là người khai phá, dẫn lối mở đường và trong cuộc hành trình không biết thời gian nào đến đích họ buộc phải có một niềm tin sắt đá vào lý tưởng của mình.

Mất niềm tin là mất tất cả.

Mất niềm tin đồng nghĩa với sự thất bại không thể chối cãi. Không thể biện hộ rằng trước sức ép của nhục hình mà ta có thể chấp nhận mất niềm tin tạm thời trong trại giam rồi sau khi rời khỏi trại giam ta lại củng cố niềm tin trở lại.

Niềm tin, trong hoạt động chính trị, luôn được củng cố mạnh mẽ trong những lúc khó khăn và gian khổ nhất. Nhà ngục luôn là nơi sống động nhất để những nhà hoạt động chính trị khẳng định lập trường và tuyên ngôn của mình. Đó là một trong những nơi thử thách nhất để chứng tỏ rằng họ vẫn sẽ tiếp tục con đường mình đã chọn dù đối mặt với lang sói.

Trong lời giới thiệu tác phẩm Suối Nguồn, một tác phẩm khắc họa một nhân vật luôn sống và hành động vì lý tưởng Ayn Rand đã viết:

Bản chất của con người – và của bất cứ sinh vật nào – không phải là đầu hàng, hoặc phỉ nhổ và nguyền rủa sự tồn tại của mình; điều ấy thực ra đòi hỏi cả một quá trình suy đồi mà tốc độ của nó tùy thuộc mỗi người. Một vài người đầu hàng vào lần đầu tiên tiếp xúc với áp lực; một vài người mặc nhiên đầu hàng; một số khác đi xuống từ từ và cứ thế mất dần ngọn lửa mà chính họ cũng không hề nhận ra nó đã tàn lụi như thế nào. Sau đó, tất cả biến mất trong cái đầm lầy khổng lồ gồm những người già cỗi, những người rao giảng rằng trưởng thành bao hàm việc chối bỏ chính kiến, rằng sự ổn định bao hàm việc chối bỏ những giá trị riêng, và rằng sống thực tế có nghĩa là phải gạt bỏ sự tự tôn. Chỉ một số ít người kiên quyết không đầu hàng và tiếp tục tiến lên; họ biết rằng không thể phản bội ngọn lửa kia; họ học cách nuôi dưỡng nó, cho nó hình hài, mục đích và sự sống... Tóm lại, dù tương lai mỗi người khác nhau, ở vào thời điểm bắt đầu cuộc sống, nhân loại luôn tìm kiếm một hình ảnh cao cả về bản chất con người cũng như về cuộc sống.

Tôi hy vọng rằng trong tương lai sẽ xuất hiện một nhà đấu tranh dân chủ "kiên quyết không đầu hàng và tiếp tục tiến lên; họ biết rằng không thể phản bội ngọn lửa kia; họ học cách nuôi dưỡng nó, cho nó hình hài, mục đích và sự sống..."


Sunday, August 23, 2009

LỄ RỬA TỘI LÊ NGUYỄN THÁI HÀ


Đã 7 tháng trôi qua kể từ khi con cất tiếng khóc chào đời. Hôm qua Bố Mẹ làm lễ rửa tội cho cho Con tại đền thánh Giêrađô !

Buổi lễ hôm qua với hơn 120 người, trong đó hầu hết là bạn bè của Bố và các anh chị em trong Cộng đoàn Vinh. Nhiều gia đình có đầy đủ vợ chồng, con cái đến dự. Mọi người đều bận nhưng đông bạn bè đến làm cho Bố Mẹ rất vui, các em nhỏ chạy nhảy tung tăng trong khu vực đền thánh !

Dọc 2 hàng ghế có thắt nơ như đám cưới vậy, các Xơ đến từ sáng sớm và lo chuẩn bị nhiều hoa và cắm hoa rất đẹp. Bàn thờ trang hoàng đơn giản nhưng sang trọng. Cha Khải là người giảng lễ. Ngài ca ngợi tình yêu con người, tình yêu cuộc sống và dặn dò tất cả mọi người về tình liên đới giữa Người với Trời. Con người yếu đuối, tình yêu con người dễ cạn nên cần có sự nối kết, liên thông với tình yêu của Trời, của Tạo Hóa !

Nghi thức rửa tội trang trọng, Cha xức dầu và dội nước vào con ! Mẹ đỡ đầu của con là một nữ sinh ngoan và học giỏi, mới tốt nghiệp đại học ngoại thương. Con được mặc áo mới và nến trắng được thắp lên. Con chính thức có một Thần hộ mệnh là Thánh tử đạo Việt Nam Anne Lê Thị Thành.

Cộng đoàn vỗ một tràng vỗ tay lớn chào đón Con. Con yên lặng và vui tươi suốt buổi lễ kéo dài từ 9h cho đến 10h30.

Cha Khải nói “nếu chúng ta không ý thức rằng yêu thương và chăm sóc Cháu là một nội dung cần cố gắng suốt cuộc đời thì tất cả những việc này chỉ là một trò mê tín dị đoan !”. Đúng ! Tất cả những nghi lễ chỉ là hình thức và chỉ là sự khởi đầu. Tất cả các nghi thức đó chứa đựng một nội hàm và một sự cố gắng sâu xa mà chỉ có Bố Mẹ khi cuối ngày ngồi lại với nhau mới cảm thấy rõ. Bố Mẹ rất vui vì con đã ra đời, được gia đình yêu thương và cộng đoàn nồng nhiệt đón chào. Nhưng con phải hiểu đó là một gánh nặng lớn lao cho tất cả chúng ta suốt cả cuộc đời !

Sau lễ bạn bè đến nhà mình rất đông, chúc mừng và đặt vào con nhiều hy vọng, vào tình yêu cuộc sống và tình yêu gia đình mình. Nhiều người lớn tuổi đến liên hoan rồi ngủ ngay tại nhà với những nụ cười hồn nhiên trên môi. Khi lễ thì trong Nhà thờ tràn ngập ngôn ngữ tình yêu, xong lễ thì Nhà mình tràn ngập tiếng cười, tiếng hát dân ca !

Bố Mẹ thấy trách nhiệm mình thật là lớn lao !

Sáng nay Bố dậy sớm tập thể dục và bắt đầu một ngày mới với quyết tâm cao hơn, Bố đến văn phòng điều hành công ty, xốc lại công việc với mong muốn có thêm kiến thức, có thêm tiền để nuôi dạy và yêu thương các con được nhiều hơn !

Và giờ là lúc nghỉ trưa - Bố Tặng con mấy dòng !

_________________

Thursday, August 20, 2009

BÀI THƠ CỦA MỘT TỬ TÙ !


Hôm trước ngồi cùng các Bác ở Hồ Tây. Được nói chuyện nhiều về Phùng Quán, lại vô tình được giới thiệu quen một người cựu tù năm nay đã 72 tuổi. Ông đã từng đứng lên thành lập: "Mặt trận tiền phong Cộng hòa Bắc Việt" vào năm 1960, bị bắt và kết án tử hình, sau đó được giảm xuống chung thân. Trong khi bị kết án tử hình, những ngày ngồi đêm cứ thức để chờ chết và ngày ngủ. Các tù nhân khác đều hoảng loạn tinh thần chửi bới, khóc than, suy sụp...còn Ông, khi đó đang là một thanh niên đang yêu bình thản:"ngồi nhắm mắt tập hành hình/Để ngày mai hiên ngang nhìn mũi súng" và chỉ mong cho được sống thêm ngày nào để làm thơ ngày đó. Ông đã cố gắng dùng mảnh sành nhỏ viết lên sàn xà lim nhiều bài thơ. Trong đó có bài thơ: "Trước giờ bị bắn" được viết, và xem như một tuyệt phẩm như sau. Sau đó, với sự đấu tranh mạnh mẽ của các phong trào quốc tế và nhân dân Miền nam Việt Nam mà Nhà nước Việt Nam Dân Chủ cộng hòa đã giảm án xuống chung thân. Ông thụ hình 22 năm và được trả tự do vào năm 1982. Hiện giờ ông Đang sống ở Một huyện Miền Tây Nghệ An

TRƯỚC GIỜ BỊ BẮN

Khi đang sống không nghĩ mình sẽ chết!
Trí phiêu lưu thường dạo giữa nhân gian
Nghe rất xa tiếng gọi của Thiên đàng
Và đúng thế, nhiều lần quên địa ngục

Khao khát lắm, những hương màu thế tục
Ngất ngây say, dù biết đấy phù hoa
Lao vô dành dù biết đó phong ba
Giời lâm tử bàng hoàng đau số kiếp

Ngai vàng đấy khinh hơn loài tôm tép
Thế trần kia nhìn lại bé mong manh
Tôi ngồi im tập chịu cảnh hành hình
Để ngày mai hiên ngang nhìn mũi súng

Nhắm mắt lại chờ nghe lồng ngực thủng
Thịt sau lưng từng mảng xé tung ra
Mặt tái đi và máu đỏ chan hoà
Ôi! nắng sáng, trời xanh chiều rất đẹp

Đêm xa lạ tiễn đưa về cõi huyệt
Mắt mơ hồ nhìn thấy những vì sao
Buổi đầu tiên không hiểu đến phương nào
Có được ghé về thăm làng xóm cũ?

Ồ! sẽ gặp những vong hồn cha chú
Những hình hài yêu quý biết bao nhiêu
Mẹ già ơi và Lý nữa thân yêu!
Không thể nghĩ bất ngờ xa cách mãi

Tay đang hẹn với bao mùa gặt hái
Tim đang sôi dòng máu tuổi thanh xuân
Ôi! bao nhiêu mơ ước cũng chưa thành!
Không thể nghĩ pháp trường thân máu đổ!

Nhưng Lê hỡi vui lên đừng buồn nữa!
Trước hay sau cũng chỉ một lần thôi!
Thế gian kia, ai thoát được lưỡi trời
Một quy luật dưới an bài thượng đế!

Đây ý muốn của Thiên cung trọng thể
Sống chết này đều bởi tự quyền Cha
Lạy nữ vương quyền phép Maria
Con chưa kịp đền xong bao tội lỗi

Nhưng thưa mẹ, đã cực kỳ thống hối
Giờ cuối cùng chỉ biết cậy lòng thương
Maria nhân đức mẹ khôn lường
Con ca ngợi bởi vì con cảm mến!

Hỡi đao phủ, bao giờ mi sẽ đến
Khoan! ta còn trong óc những bài thơ!
Hãy hượm cho ta một ít thời giờ!
Chép gửi lại cho lớp người hậu thế!

· Lê Liễu (05/08/1964)







Wednesday, August 19, 2009

BÀI HỌC VỀ SỰ THẤT BẠI !



Hôm nay xem thời sự có mấy người bạn cùng chí hướng nhận tội và xin khoan hồng trên TV. Họ là người hiểu rõ mình nhất trong hoàn cảnh thực tế trong đó phải nói điều gì là tốt nhất. Đồng thời không biết liệu điều đó có thật hay không và họ có được đủ tỉnh táo mà nói lên những điều đó hay không ?. Tuy nhiên, đi hoạt động chính trị, đòi đa nguyên đa đảng mà coi việc đó là vi phạm Pháp luật (thế mà vẫn cứ làm) rồi xin khoan hồng thì kể ra cũng mâu thuẫn. Dù gì thì đây là một thất bại to lớn của Phong trào đấu tranh cho dân chủ ở Việt Nam. Nhìn bạn bè, nghĩ rộng ra chuyện đất nước có buồn nhưng cũng học được nhiều điều. Thật vậy, thất bại cũng có những bài học của nói. Xin post BÀI HỌC VỀ SỰ THẤT BẠI sau đây để anh em cùng suy ngẫm như một hình thức trả lời cho quá nhiều bạn bè gọi điện, nhắn tin đến bằng 2 từ : "Thất vọng".

------------o0o------------

Thất bại không có nghĩa là tôi sẽ không bao giờ đạt được điều đó nữa mà thất bại có nghĩa là tôi sẽ cần phải cố gắng nhiều hơn.

Thất bại không có nghĩa là tôi đã thất bại mà chỉ là tôi chưa thành công.

Thất bại không có nghĩa là tôi chẳng đạt được điều gì cả mà có nghĩa là tôi đã học được một điều gì đó.

Thất bại không có nghĩa là tôi đã là một kẻ ngốc mà điều đó có nghĩa là tôi đã từng có đủ niềm tin vào bản thân để làm điều mình muốn.

Thất bại không đồng nghĩa với sự nhục nhã, thất bại có nghĩa là tôi đã từng có đủ dũng cảm để làm.

Thất bại không có nghĩa là tôi không có được nó, mà thất bại có ngĩa là tôi có một điều gì đó để làm theo một cách khác.

Thất bại không có nghĩa là tôi kém cỏi mà thất bại có nghĩa là tôi chưa hoàn hảo.

Thất bại không có nghĩa là tôi đã lãng phí thời gian mà thất bại có nghĩa là một lý do để tôi bắt đầu.

Thất bại không có nghĩa là tôi nên từ bỏ, mà thất bại có nghĩa là tôi nên cố gắng nhiều hơn.

Tuesday, August 04, 2009

PHÁP LÝ TRONG VỤ TAM TÒA


BÀN VỀ TỘI TRONG VỤ TAM TÒA

Trong vụ Tam Tòa xảy ra ở Đồng Hới, có 7 giáo dân bị bắt và khởi tố về tội: “Gây rối trật tự công cộng”“Chống người thi hành công vụ”. Chi tiết tội nào đối với người nào thì ta chưa rõ vì chưa thấy quyết định khởi tố. Tuy nhiên để tìm hiểu kỹ hơn khía cạnh pháp lý của vấn đề, chúng tôi xin nêu ra sau đây một số đặc điểm của các loại tội phạm và xác định xem liệu các công dân đó có đúng là phạm tội hay không ?.

1. Thế nào là “Gây rối trật tự công cộng” ?

Thứ nhất: Gây rối trật tự công cộng là một hành vi phạm tội hình sự được quy định tại điều 245 Bộ Luật hình sự với nội dung chính là: “gây rối để làm mất trật tự”. Hành vi này chỉ bị coi là hình sự khi gây ra hậu quả nghiêm trọng hoặc đã bị phạt hành chính trước đó và chỉ áp dụng đối với người từ đủ 16 tuổi trở lên.

Người gây rối phải là người cố tình với mục đích tạo ra tình trạng bất ổn và có tính bạo động như đập phá, đốt phá xe cộ, đánh nhau để tạo sự rối loạn, xô xát, bất ổn.

Đối với các giáo dân thì việc dựng một cái lán tạm trong khuôn viên của Nhà thờ mà họ cho là sở hữu của họ là việc làm dân sự. Nếu sai thì thuộc vào hành vi hành chính và chịu điều chỉnh bởi pháp luật về hành vi hành chính.

Theo đó: Nếu chính quyền sở tại coi rằng việc dựng nhà tạm là trái pháp luật thì phải tiến hành lập Biên bản vi phạm có ký nhận của bên vi phạm (các giáo dân). Nếu đương sự không ký thì có thể nhờ người làm chứng xác nhận hành vi vi phạm. Từ Biên bản vi phạm (được coi như là một nguồn chứng cứ) UBND Huyện nơi có nhà thờ Tam Tòa ra Quyết định xử phạt hành chính. Quyết định xử phạt này sẽ được gửi cho các bên.

Trong Quyết định xử phạt hành chính thường có quy định rõ biện pháp xử phạt và buộc phải tháo dỡ, ghi rõ thời hạn có hiệu lực của quyết định. Luật pháp cho phép một khoảng thời gian là 30 ngày để cho bên vi phạm khiếu nại lên cấp trên hoặc khởi kiện quyết định xử phạt đó lên cấp cao hơn hoặc ra tòa an hành chính trước khi bị cưỡng chế thi hành.

Cuối cùng, nếu giáo dân sai thì vào thời điểm cưỡng chế để thi hành Quyết định hành chính, Luật pháp yêu cầu có đầy đủ cơ quan đại điện chính quyền địa phương, đại diện Viện Kiểm sát, đại diện các đương sự, và quyết định đó được đọc to cho mọi người nghe rõ sau đó mới tiến hành tháo dỡ theo cách ôn hòa nhất.

Thứ hai: Như đã nêu ở trên đặc điểm quan trọng của việc gây rối trật tự công cộng là những người tham gia cố tình tạo ra sự bất ổn như đốt phá, rượt đuổi, lật xe cộ, dựng vật cản giữa các nơi công cộng trong khi đó Giáo dân dựng nhà tạm rất trật tự và nhẹ nhàng. Bản chất của họ không hề muốn tạo ra sự bất ổn hoặc thu hút sự chú ý hoặc gây náo loạn đối với công chúng.

Vậy có thể khẳng định rằng : Giáo dân đã không phạm tội gây rối trật tự công cộng.

1. Thế nào là: “Chống người thi hành công vụ”

Điều 257 của Bộ Luật hình sự quy định: Chống người thi hành công vụ là hành vi dùng vũ lực, đe dọa dùng vũ lực hoặc dùng thủ đoạn khác cản trở người thi hành công vụ thực hiện nhiệu vụ của họ”.

Thứ nhất: Đặc điểm quan trọng nhất của hành vi này là: Dùng vũ lực hoặc đe dọa dùng vũ lực để chống lại người thi hành công vụ. Ví dụ bên sai phạm dùng dao, súng, búa, cuốc xẻng, gậy gộc tấn công lại trực tiếp đối với các nhân viên công lực. Thường là việc chống lại này phải gây ra một hậu quả nhất định (gây thương tích, xé rách sắc phục hoặc tước các công cụ hỗ trợ của nhân viên công lực). Khi đứng trước các nhân viên công lực, Thông thường nông dân luôn sợ và không dám dùng vũ lực trừ phi họ bị dồn vào thế cùng hoặc họ tin rằng việc làm của họ là đúng và nhân viên công lực sai.

Như trên đã phân tích, thông thường tất cả những việc này là hành chính cho nên, nếu được thực hiện đúng trình tự pháp luật không bao giờ dồn dân vào đường cùng. (cho dân có thời gian khiếu nại quyết định xử phạt, hòa giải…). Đồng thời, tội “Chống người thi hành công vụ” chỉ được cấu thành khi nhân viên công lực đang (đã bắt đầu và chưa kết thúc) thi hành một công vụ hợp pháp. Nghĩa là mọi thủ tục, trình tự phải đảm bảo đúng pháp luật và theo một trình tự do luật quy định.

Thứ hai: Bản thân các công dân nói chung, giáo dân Tam Tòa nói riêng, thường là chỉ bảo vệ những tài sản của mình (ví dụ công dân dành lại chìa khóa xe, níu xe lại không cho cảnh sát tịch thu, ôm thánh giá, giằng tay cảnh sát hoặc nằm lăn ra không cho phá dỡ…) tất cả những hành vi đó không phải là Chống người thi hành công vụ vì họ không sử dụng vũ lực, không đe dọa sử dụng vũ lực. Họ cũng tin rằng hành vi của Nhân viên công lực là không đúng.

Ngược lại với các hành vi của công dân thường bị coi là vi phạm, ta hãy tìm hiểu xem các cơ quan Công lực có thể đã phạm những tội gì:

1. Tội xâm phạm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của công dân.

Tội này quy định tại Điều 129 Bộ Luật Hình sự Nước CHXHCNVN. Theo đó “Người nào có hành vi cản trở công dân thực hiện quyền hội họp, quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến 1 năm hoặc bị phạt tù từ ba tháng đến 1 năm”.

Việc cơ quan Công lực can thiệp vào công việc của Giáo dân Tam Tòa rõ ràng đã cản trở quyền tự do tín ngưỡng tôn giáo của họ. Mặc dù đây có thể chưa bị coi là tội phạm khi thực tế là các giáo dân này không phải đang dâng lễ. Thế nhưng việc kéo đổ một nơi thờ tự trong đó có thánh giá đã được làm phép rõ ràng phải được xem như là hành vi xúc phạm tôn giáo. Việc giật sập ngôi nhà tạm không theo một trình tự thủ tục pháp lý nào được xem là hành vi cản trở công dân thực hiện quyền tự do tín ngưỡng của mình.

Việc lấy đi các vật dụng phục vụ việc thờ tự như: Khung nhà, Máy phát điện, Thánh giá, ảnh tượng…mà không có một biên bản nào đúng pháp luật đều được xem là những hành vi xúc phạm đến tôn giáo, cản trở quyền tự do tôn giáo của Nhân dân.

2. Tội lạm quyền trong khi thi thành công vụ:

Tội này được quy định tại Điều 182 của Bộ Luật hình sự. Theo đó, tội quy định “Người nào vì vụ lợi hoặc động cơ cá nhân khác mà làm trái công vụ thì bị phạt tù từ một năm đến bảy năm”.

Khách thể cần bảo vệ của tội phạm này là sự hoạt động đúng đắn của cơ quan, tổ chức. Sự lạm dụng đã làm cho cơ quan tổ chức đó bị mất uy tín và làm mất lòng tin của Nhân dân vào Đảng và Nhà nước.

Trong vụ Tam Tòa, việc các cơ quan công lực bỏ qua các giai đoạn phải có đối với một hành vi vi phạm hành chính để tiến hành cưỡng chế, phá bỏ nhà tạm là lạm quyền khi thi hành công vụ. Hành động này thực sự đã làm dấy lên trong lòng nhân dân những ngờ vực, nghi kị, không những sút giảm nghiêm trọng uy tín và lòng tin vào Đảng Cộng sản mà còn khơi gợi lên các hành vi chống lại chính quyền. Người lạm quyền đã sai phạm rất nghiêm trọng, theo quy định tại khoản 3, có thể bị tù đến 20 năm.

Đặc điểm quan trọng của loại tội này là người phạm tội phải là người có Chức vụ, quyền hạn. Bởi vậy, xét ra thì người chịu trách nhiệm về sự việc này cần bị truy tố trước pháp luật là Giám đốc sở công an tỉnh Quảng Bình hoặc là Một phó chủ tịch tỉnh phụ trách tôn giáo. Nếu quá trình điều tra cho thấy có sự làm quyền ở cấp lớn hơn, chức vụ cao hơn thì cần mau mau truy tố người đó ra trước tòa.

3. Tội cố ý gây thương tích hoặc gây tổn hại sức khỏe của người khác

Tội này được quy định tại điều 104 của Bộ Luật Hình sự. Theo đó ghi rõ: “Người nào cố ý gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khỏe của người khác mà tỷ lệ thương tật từ 11% đến 30% thì bị phạt cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm”

Đặc điểm quan trọng của tội này là cố ý gây thương tích (đánh, đập, rượt đuổi, xô đẩy… ) mà tạo ra sự tổn hại sức khỏe của nạn nhân. Nhìn hình ảnh linh mục Phê Rô Ngô Thế Bính bị đánh đập với những vết thương bên ngoài nhìn thấy được ta cũng thấy rõ ràng một số nhân viên công lực rõ ràng đã vi phạm vào Điều 104, cố ý gây thương tích cho công dân.

Đối với tội này thì sử dụng hung khí, cố ý gây thương tích cho nhiều người, với phụ nữ, trẻ em, người già yếu, người đáng kính trọng là những yếu tố cấu thành tội phạm cao và chỉ cần tổn hại thương tật dưới 11% thì cũng bị chịu trách nhiệm hình sự.

Trong vụ Tam Tòa, người vi phạm đã nhận thức rất rõ đó là linh mục nhưng họ cũng tiến vào đánh. Khi đánh họ hoàn toàn làm chủ tình hình, không bị kích động tinh thần mạnh. Đó chính là những yếu tố đòi buộc công an phải vào cuộc để truy tìm bọn “vô lại” vi phạm pháp luật ngay trước mũi công an. Yêu cầu này là sự đòi buộc của pháp luật. Nếu không, công an tỉnh Quảng Bình sẽ phạm vào tội “Không truy cứu trách nhiệm hình sự người có tội – Điều 294 Bộ Luật hình sự”.

4. Tội công nhiên chiếm đoạt tài sản

Tội này được quy định tại điều 137 Bộ Luật Hình sự. “Người nào công nhiên chiếm đoạt tài sản của người khác có giá trị từ năm trăm nghìn đồng đến dưới năm mươi triệu đồng thì bị phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.

Các công dân bị chiếm đoạt máy ảnh, máy phát điện, các khung sắt và đặc biệt là thánh giá…Đó chính là tài sản của các công dân. Hầu hết các tài sản này đều có giá trị hơn năm trăm ngàn đồng. Cơ quan chính quyền công nhiên chiếm đoạt giữa ban ngày với sự chứng kiến của nhiều người mà không hề có một văn bản nào xác nhận việc tịch thu. Đây rõ ràng là hành vi vi phạm pháp luật hình sự.

Đồng thời cũng lưu ý thêm rằng ất cả các công cụ như máy ảnh, máy nổ, không thể được coi là công cụ, phương tiện phạm tội. Luật pháp quy định công dân có quyền giám sát các hành vi của chính quyền và có thể chụp ảnh, ghi hình bất cứ nơi đâu, về bất cứ việc gì trừ những nơi có biển cấm chụp ảnh, ghi hình theo quy định của pháp luật. Còn việc sử dụng hình ảnh là một câu chuyện khác.

Thay cho lời kết

Việt Nam có một rừng luật nhưng thường áp dụng luật rừng”. Vấn nạn được đáng buồn này vẫn đang đeo bám và làm khổ nhân dân. Thông thường nhân dân bị bắt, bị đánh đập, bị chiếm đoạt tài sản bởi hàng loạt vi phạm hiển nhiên của cơ quan công lực. Nhưng tại nhà giam, khi thì đe dọa, khi thì dụ dỗ, những công dân cô đơn yếu đuối của chúng ta lần lượt nhận tất cả những lỗi về mình, ký hàng loạt văn bản trái bản chất và trái sự thật để hợp lý hóa các hành vi vi phạm của cơ quan công quyền đồng thời chuyển sự vi phạm sang cho dân chúng.

Như vậy cơ quan công quyền đã chuyển hóa chứng cứ thành cơ sở pháp luật chống lại chính công dân do chúng ta chưa hiểu biết luật. Vì các hành vi tương tự sẽ xảy ra nhiều nên chúng tôi xin nhắc lại rằng: Điều 9 Bộ Luật tố tụng hình sự Việt Nam quy định “Không ai bị coi là có tội và phải chịu hình phạt khi chưa có bản án kết tội có hiệu lực pháp luật của tòa án”. Bởi vậy các anh chị em luôn luôn phải xác tín rằng mình là người vô tội cho đến khi ra trước tòa. Anh chị em cứ luôn ghi "tôi vô tội" trước khi ký bất cứ văn bản nào nếu buộc phải ký.

Xét cho cùng, Luật pháp là để bảo vệ mọi người nên hãy tìm hiểu và dựa vào pháp luật, hãy đấu tranh chống lại thứ luật rừng và đòi buộc cơ quan công quyền phải tuân theo pháp luật. Chúng tôi xin giới thiệu mấy dòng ngắn này chỉ để giúp chúng ta tin rằng mình không phạm luật. Khi đó thì mình mới không run, mới tiếp tục vững tin tranh đấu cho công lý và sự thật.

Monday, August 03, 2009

TAM TÒA VÀ LỄ VƯỢT QUA !


Sự kiện Tam Tòa thuộc tỉnh Quảng Bình đang thu hút sự chú ý của dư luận và liệu có thể trở thành một “lễ vượt qua” cho toàn cục không. Câu trả lời phụ thuộc rất nhiều vào cách hành xử của Chính Quyền Việt Nam.

Do tính chất phân tháp để tiêu diệt người Công giáo hàng trăm năm trước, Họ bị chia tách, lưu đày hoặc bỏ trốn đến những vùng hoang vu. Hơn 400 năm kể từ khi có những tín hữu đầu tiên, người công giáo chiếm tới 10% dân số và nằm ở hầu hết các vùng miền khác nhau trên đất nước Việt Nam.

Sau sự kiện Tam Tòa, ngày 26/7 hơn 200,000 giáo dân của Địa Phận Vinh đã đổ về 18 giáo hạt trong Địa Phận với những biểu ngữ và cờ Hội thánh trên tay.

Ngày 2/8 có 178 giáo xứ nằm rải rác trong khoảng chừng ấy xã tiếp tục đi bộ về các nhà thờ thắp nến cầu nguyện.

Đã có những giáo dân mang biểu ngữ ra đứng bên đường quốc lộ, nồng nhiệt photo các bài viết về Tam Tòa, không ngần ngại vào các hàng quán bên đường đưa cho những cư dân qua lại. Chưa bao giờ những người Công giáo nghênh diện mãnh liệt như hôm nay.

Đi ngang đường là một dấu hỏi nhưng đứng giữa đường là một dấu chấm than !

Nghệ thuật “vừa đánh vừa đàm”

Đức Thánh Cha Benedicto XVI mới tấn phong 4 giám mục cho Việt Nam và Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết chuẩn bị sang thăm Vatican sau việc Thủ Tướng diện kiến Ngài năm trước. Điều đó cho thấy kỹ thuật “vừa đánh vừa đàm” là một nghệ thuật của những người cộng sản. Họ có kinh nghiệm từ Geneve đến Paris, từ Washington đến Vatican.

Và kỳ lạ thay Vụ tòa Khâm Sứ và Tam Tòa đều có liên quan đến 2 cường quốc lớn nhất thế giới là Vatican và Mỹ. Trong khi Đại sứ quán của Vatican hết cơ hội chờ người nhận nhiệm sở, Chứng tích chiến tranh của Mỹ mong muốn trường tồn.

Nhưng đánh và đàm làm sao với sự xuất hiện ngày càng nhiều áp lực từ người anh em Trung Quốc thực sự làm đau đầu những nhà lãnh đạo đảng CS.

Trong khi người Công giáo đã vượt ra khỏi việc đòi đất mà là đòi công lý và sự thật, những câu chuyện về Trung Quốc chiếm đảo, đâm thủng tàu cá, giết hại ngư dân, xây dựng nhà máy, rượt đánh dân lành đang ngày càng được các Cha phổ biến rộng rãi…Trang Dòng Chúa Cứu thế đặt banner của Bauxiteinfo lên dòng đầu.

Sự khốc liệt của Miền gánh hai đầu đất nước

Qủa thật, Miền trung –dải đất gầy khẳng khiu, nơi có những con người mà tâm hồn bị va đập trở nên xác xơ, tuẫn tiết. Họ mong được cháy bùng lên !

Miền Trung nơi chiều ngang hẹp nhất của tổ quốc chỉ có 40 km, trải rộng những nghĩa trang dài hút mắt nhắc nhở cho chúng ta sự hy sinh và thôi thúc chúng ta đặt dấu hỏi về tội ác của tất cả những người đã khởi xướng chiến tranh.

Đồng Hới, thành phố duy nhất không có Nhà thờ, là điểm giữa cong lên như chiếc đòn gánh, gồng mình hứng chịu đạn bom gánh cả dân tộc suốt thời chiến, nay đã là nơi khởi phát cho những cuộc tuần hành và cầu nguyện bất bạo động đông nhất Việt Nam.

Quảng Bình nơi người mẹ kẹp ớt nhai cơm mớm cho con ăn từ bé đang làm nóng lên những linh hồn mộ đạo của hàng triệu người dân công giáo. Liệu có thể trở thành nơi khởi phát cho những thay đổi lớn lao chăng ?

Lịch sử đặt trên vai người Công giáo ?

Lịch sử phiêu du có khi đặt vận mệnh lên vai của những người thiểu số bình thường. Theo hồi ký Trường Chinh thì vào năm 1945, “Việt Nam lúc đó là một ngôi nhà trống, ai vào trước thì được làm chủ”.

Ngày Việt Minh bước vào ngôi nhà trống đó, Họ nhờ đội kèn của người công giáo duyệt binh, nhờ ông Nguyễn Hữu Đang là người công giáo làm lễ đài. Hát bài Quốc ca của Văn Cao với những ảnh hưởng của âm nhạc Nhà thờ. Giáo dân nô nức đi bầu cử lần đầu.

Trước đó Việt Nam có một Hoàng Hậu Nam Phương, xưa nữa một Công Chúa Mai Hoa, chị của vua Lê Thế Tông là tín hữu.

Trước năm 1954, những người công giáo Việt Nam chiếm một vị trí xứng đáng trong giới trí thức. Hàng Loạt Luật sư, kiến trúc sư, Bác sỹ theo tây học có tiếng ở Hà Nội và Sài Gòn là người Công giáo.

Cả một gia đình Công giáo họ Ngô đã trị vì nền Đệ nhất cộng hòa.

Ngày nay người công giáo Việt Nam rải rác khắp các quốc gia trên toàn cầu.

Thế rồi, những người vô thần “tiến hóa từ khỉ” lên cầm quyền, Học thuyết Mác Lê Nin vốn coi Tôn giáo là ma túy, được Đảng đưa thành nguyên tắc Hiến định, làm kim chỉ nam cho mọi hành động.

Người ta bắt đầu tấn công thánh thất, đập phá chùa chiền, đem miếu mạo làm sân kho hợp tác, vứt tượng phật ra trước ao chùa, hung hăng nhảy xuống, cưỡi lên nhấn chìm. Với sự đàn áp có hệ thống, hơn 5 thập niên sau, Chính quyền lề hóa được những người có tôn giáo, đặc biệt người công giáo và coi họ như là những “công dân hạng hai”.

Khác với chính phủ liên hiệp năm 1946 của Hồ Chí Minh, nơi người công giáo còn có những vị trí lãnh đạo quan trọng, Hiện nay hàng chục bộ trưởng, hàng trăm thứ trưởng, các tỉnh trưởng cùng hàng loạt cơ cấu chính quyền khác không có người công giáo nào được phép tham gia.

Khoảng 10 năm nay, Người công giáo đã có thể trở thành những nhà chuyên môn và doanh nhân nhưng chưa một ai, đang giữ đức tin của mình, có thể làm đến chức Chủ tịch xã.

Họ cũng không có đại diện xứng đáng trong cơ cấu quốc hội, hội đồng nhân dân các cấp.

Vai trò tổ chức và quả bóng trong chân ai ?

Dù ít, nhưng người theo Chúa ở Việt Nam có tổ chức hết sức chặt chẽ. Khi có tổ chức, có mục tiêu rõ ràng, những người có đức tin sẵn sàng đối mặt khó khăn, gánh vác trách nhiệm.

Thế nhưng mục tiêu và bản chất của tôn giáo không phải là tham gia chính quyền. Những linh mục mạnh mẽ nhất tôi từng gặp đều khẳng định rằng họ không hoạt động nhằm lật đổ Chính quyền vì tôn giáo không tham gia vào chính trường. Họ cũng xác nhận rằng chưa hề thấy một tổ chức, đảng phái nào có khả năng cầm quyền tốt hơn vào thời điểm này.

Họ lên tiếng mạnh mẽ vì công lý, vì sự thật, vì sự thăng tiến của con người và sự phát triển của dân tộc Việt Nam. Họ là những tiếng nói phản biện đúng đắn cho sự phát triển của một Việt Nam, cho sự thay đổi hướng đến một Việt Nam tốt đẹp hơn.

Câu chuyện còn lại của một “Lễ Vượt Qua” nằm trong chân những người Cộng sản ! Tại sao không coi sự thay đổi như một nghi lễ và hãy cung nghinh trọng thể.

Wednesday, July 29, 2009

TÁC PHẨM DỞ DANG - TA CÁM ƠN NHÀ TÙ


Sau đây là phần trích đoạn một tác phẩm đang viết dở. Cám ơn một thời gian ngắn trong tù đã cho tôi cảm xúc để hình thành lên một tác phẩm. Trước hết là viết cho riêng mình, cho dòng họ mình, cho đất nước và quê hương mình. Tác phẩm dành cho tôi, cho gia đình tôi, cho dòng tộc tôi, cho bạn bè và tổ quốc tôi. Một tổ quốc chưa bao giờ hết chia ly !

----------o0o-------------

"- Ai thua ? Dũng nhổm người lên, chống tay lên bàn nhìn thẳng và hỏi
- Không ai. Nhưng mày là người chiến thắng.

Dũng trầm ngâm “Tao thắng vì máu ông tao đã chảy”

- Dưới cái đũng quần.
- Phét.

Họ im lặng

- Những năm tháng giả dối đã qua rồi. Dũng vừa co chân lên ghế vừa nói.
- Nhưng máu anh tao là thật.
- Thế của người khác là nước lã à ?
- Vậy ai nói dối ai ?
- Không ai cả. Dũng dằn từng tiếng. Thôi.

Đêm !

Ly cà phê đắng nghét nơi miệng Nam. Trước mặt là một người cộng sản, một tri thức được đào tạo tại Hà Nội, nơi chỉ nghe đến tên đã làm Nam cảm thấy cay ghét. Trước khi là người cộng sản, nó là con của người em bố Nam. Trước khi cuộc tranh luận này đi vào chủ đề chính trị, nó gọi hắn bằng em. Em gái Nam trở mình nói khẽ:

- Hai anh vào đi ngủ đi !.
- Cứ để mặc bọn anh - Dũng nhắc lại.
- Để các anh đánh nhau à

Dưới nhà, vọng lên tiếng thở dài nặng nhọc của Ông Bác liệt chân - kết quả của việc bị một du kích cộng quân đột nhập vào nhà năm 1968. Nhà của một trưởng ty chiêu hồi thuộc Quân lực Việt Nam Cộng Hoà, có trong danh sách những kẻ tay sai, bị đánh lựu đạn, kẻ tiếp tay cho vụ khủng bố lại là một người quê ở Quảng Nam giúp việc trong chính nhà Ông. Vợ chết, ông sống sót nhưng chân trái, sau 2 lần mổ đã teo dần và coi như là liệt hẳn từ năm 1975. Năm 1973 ông mới nghỉ sở hẳn, nhưng kể từ lần gia đình bị tấn công, ngay giữa lòng thành Phố Sài Gòn, ông trở nên vô dụng. Chuyên gia tâm lý chiến và chiêu hồi không còn dụ được người nào từ bỏ chủ nghĩa cộng sản để trở về với chính nghĩa quốc gia. Từ ngày người con trai đầu đẹp trai 23 tuổi là sỹ quan của Ông không còn nữa, Ông đâm ra nghiện ngập. Ông hận cả Mỹ, cả chính quyền Thiệu và tất nhiên cả Cộng sản. Ông chuyển gia đình về Vũng tàu cuối năm 1973. Nhưng rồi, từ sau năm 1975, Vũng Tàu cũng không phải là nơi Ông có thể trú chân được lâu. Những năm tháng làm quan trong chế độ Miền Nam, vàng được đong bằng ống bơ, giờ cứ lần lượt ra đi cho những người mới tiếp quản. Đừng tưởng là ông trốn được quá khứ, bốn mươi cây vàng cho một chỗ yên thân tại vùng bán sơn địa Bà Rịa heo hút cách thành phố Vũng tau 30 km cũng không làm cho ông yên thân được. Nhiều lần Ông tự hỏi, cuộc đời mình sao mạt vận thế. Vừa sợ ông lại vừa muốn tìm hiểu. Ông mong muốn được nhìn thấy anh em mình, nhìn thấy những người phía bên kia chiến tuyến, Những người đã làm cho Ông trở nên vinh quang và đau khổ cùng cực. Nhờ chiêu hồi được hơn 200 hàng binh mà ông đã từng được Tổng thống khen thưởng và TV đưa tin tung hô là yêu nước, là có công vĩ đại. Cũng vì họ mà vợ con ông đã chết. Có lẽ không phải vì họ, mà vì cuộc chiến tranh này. Họ là ai ?. Có phải đó là đứa cháu đã đi suốt 5 ngày đường, cầm tấm bằng đại học tốt nghiệp ở Hà Nội, mặc chiếc áo màu trắng thư sinh đến tìm mình sáng nay không ?. Nó đấy ư ? Anh em nhà mình đó ư ? Những người cộng sản ư ? Nó gọi mình bằng Bác".

Monday, July 27, 2009

HÃY TRẢ TỰ DO CHO SINH VIÊN THỐNG


HỘI SINH VIÊN CÔNG GIÁO TỔNG GIÁO PHẬN HÀ NỘI

THÔNG BÁO KHẨN
(Về việc chính quyền tỉnh Quảng Bình bắt giữ sinh viên Giuse Nguyễn Văn Thống)

Kính gửi: Tất cả các bạn sinh viên Công giáo

Chúng tôi, Ban đại diện của Sinh viên Công giáo Tổng Gíao Phận Hà Nội, xin thông báo khẩn như sau:

1 Anh Sinh viên Giuse Nguyễn Văn Thống, Trưởng ban đại diện của Sinh Viên Công giáo Địa Phận Vinh Tại Hà Nội đã bị bắt. Anh Thống quê quán tại giáo Họ Thượng Thôn, Xứ Trang Nứa, Hạt Xã Đoài – Địa Phận Vinh – Đang là sinh viên ở Hà Nội. Khi thấy anh chị em Tam Tòa bị bách hại, Anh Thống trên đường từ Huế về Hà Nội đã dừng lại ở Đồng Hới để chứng kiến và góp lời cầu nguyện với những giáo dân Tam Tòa. Ngày 26/7/2009 công an đã đến nhà chị Nguyễn Thị Yên thuộc giáo xứ Tam Tòa bắt anh đi. Anh đã bị đánh đập, bị bỏ đói và hiện đang bị giam giữ tại Công An Thành Phố Đồng Hới – Tỉnh Quảng Bình.

2 Anh Giuse Nguyễn Văn Thống là một người đạo đức và yêu nước. Anh có lòng nhiệt thành với những sinh hoạt của sinh viên và tình yêu sâu sắc với Giáo Hội Việt Nam. Trong suốt quá trình làm trưởng nhóm sinh viên Công giáo Vinh, Anh đã hết lòng hy sinh, luôn luôn ân cần, giúp đỡ các bạn sinh viên. Anh cũng là người ôn hòa và khiêm tốn nhưng rất cương quyết bảo vệ lẽ phải, bảo vệ công lý và sự thật.

3 Thay mặt Sinh Viên Công giáo Tổng giáo phận Hà Nội, Chúng tôi đưa ra thông báo khẩn này kêu gọi toàn thể các bạn sinh viên được biết và hợp ý cầu nguyện cho người anh em của chúng ta đang bị bắt giữ và đánh đập vì đã tỏ lòng thương và tình hiệp thông với những giáo dân Tam Tòa, đồng thời yêu cầu chính quyền Tỉnh Quảng Bình phải trả tự do ngay cho Anh Giuse Nguyễn Văn Thống.

Chúng tôi xin kính báo !
Hà Nôi, ngày 27 tháng 7 năm 2009

T/M BAN ĐẠI DIỆN
TRƯỞNG HỘI: GIUSE NGUYỄN TIẾN ĐẠT
Chị Liên: Phó nhóm SVCG Vinh
Anh Tỉnh: Trưởng nhóm SVCG Bùi Chu
Anh Trung: Trưởng nhóm SVCG Nam Định
Anh Thọ: Trưởng nhóm SVCG Hải Hà
Anh Giang: Trưởng nhóm SVCG Bắc Ninh
Quang Anh: Trưởng nhóm SVCG Thanh Hóa
Anh Thuận: Trưởng nhóm SVCG Nông Nghiệp
Anh Chuyên: Trưởng nhóm SVCG Công Nghiệp
Anh Tiền: Trưởng nhóm SVCG Thạch Bích
Anh Tiến: Trưởng nhóm SVCG Phát Diệm
Anh Tuân: Trưởng nhóm SVCG Hà Nam
Chị Thảo: Trưởng nhóm SVCG Hưng Hóa
Anh Long: Trưởng nhóm SVCG Thái Bình
Anh Chính: Trưởng nhóm SVCG Lạng Sơn - Cao Bằng

Monday, July 20, 2009

SINH NHẬT


Mình sắp bước sang tuổi 39. Đã trải qua đấu tranh và khó nhọc, thế nhưng đọc một bài viết trên Blog của một người quen mà thấy khá ngậm ngùi và lại tự hỏi mình thực sự đã làm hết mình cho tổ quốc, quê hương hay chưa ! Xin copy lại đây để anh em cùng được đọc:
-------------------------

SINH NHẬT LÂN THỨ 30 - TỪ BLOG MẸ NẤM

Tuổi 30, chỉ có một lần trong đời.
Và tôi mừng sinh nhật bằng đêm trắng, nước mắt rơi.

Nhìn vào mắt những người thân, tôi thấy hổ thẹn vì mình khiến mọi người lo sợ, và tôi thấy ngạt thở vì áp lực gia đình. Mọi người lo lắng cho tôi, cho cuộc sống và cho con tôi. Chính vì lo lắng nên mọi người nhìn tôi như một tội phạm.

Tôi đã phạm tội gì?

Tuổi 30, chỉ có một lần trong đời.
Và tôi, không muốn con tôi lớn lên bằng câu hỏi "tại sao mẹ biết mà không nói? tại sao mẹ biết mà không làm gì?" hay "tại sao mẹ chỉ nói mà không làm gì để thay đổi?". Nó cay đắng và chua xót như niềm tin của tôi vỡ vụn ở tuổi 24. Tôi không muốn lặp lại điều đó, hoàn toàn không muốn.

Tuổi 30, chỉ có một lần trong đời.
Tôi mơ ước một lần được nói, được sống, được bày tỏ suy nghĩ. Tôi khát khao được thấy một cuộc sống bình thường giản dị của những người thân xung quanh mình, có nhà cửa, có công ăn việc làm, có lý tưởng và giấc mơ để theo đuổi.

Tuổi 30, có nhiều lo toan và vất vả với con cái.
Tôi muốn dành thời gian cho một khoảng trời tuổi thơ trong trẻo của con gái. Không học thuộc lòng, không kiểu mẫu, không bị đe nẹt và tra tấn, không bị nhồi sọ để học kính yêu một người xa lơ xa lắc nào đó mà không phải là ông, bà, cha mẹ mình.

Tuổi 30, khác với tuổi 29.
Tôi nhận ra rằng, thà thắp lên một ngọn lửa, còn hơn ngồi nguyền rủa bóng đêm. Bạn tôi nói : "Bạn ơi, bạn còn non nớt với chính trị lắm. Cái thể chế này chỉ thay đổi trong vòng 20, 30 năm nữa mà thôi."
Chẳng phải những người đi trước cũng đã từng ngồi và mơ hồ về một tương lai ở 20, 30 năm nữa đó sao?? Rồi tất cả đã chẳng có gì thay đổi?

Ta lại làm nô lệ cho chính suy nghĩ của mình trong 20, 30 năm nữa hay sao bạn??? Đến lúc 40, 50 tuổi ngồi nghĩ lại, thì tôi và bạn liệu có thấy tiếc nuối những tháng ngày tươi trẻ, đầy hoài bão hôm nay không?
Tôi tin chắc chắn là, có!

Bạn không trả lời được câu hỏi "Vậy liệu mình nên làm gì nếu sự bất công đó nó ảnh hưởng trực tiếp tới mình?"

Bạn trả lời tôi bằng một câu trả lời mở : Bất công thì ở đâu mà chả có, phải chịu thôi!

Tôi không cam chịu như thế.
Tôi không theo đuổi một lý tưởng cao đẹp như các bạn từng theo đuổi. Nhưng tôi cũng không cho phép mình thả tay bất lực. Chỉ cần bạn nghĩ, mình không nói, ai sẽ nói??? Chỉ cần tự bạn trả lời được câu hỏi đó, là bạn đã nhận ra rằng, bánh xe lịch sử nó không tự chuyển động đâu bạn ạ.

Tuổi 30, tôi nhận ra minh phải có trách nhiệm với tình thương yêu của gia đình, và nhận ra sự ràng buộc của tình thương đó. Yêu quá, thương quá, lo lắng quá khiến nó mụ mị và tạo ra áp lực.

Tuổi 30, tôi đủ dũng khí để nhìn thẳng vào mắt người đối diện và hỏi : "Anh kiếm ai??". Phàm đã làm một con người, nếu không đi thẳng lưng và nhìn thẳng vào mắt người đối diện, thì hẳn anh chỉ là một con - người đang tiến hóa.

Tuổi 30, tôi cầu xin sự khôn ngoan của loài rắn sẽ hiện diện với mình.
Tuổi 30, tuổi chỉ có một lần trong đời, nên tôi cầu xin sự an bình và sức khỏe với gia đình, nhất là với Mẹ.

Tuổi 30, tôi chỉ có một ước nguyện, là Mẹ hiểu và tin tưởng rằng tôi đúng, tôi luôn luôn đúng, cho dù ai có nghĩ gì đi nữa.

Tôi hôm nay tuổi 30!

Sunday, July 19, 2009

THƠ RU CON TẶNG MẸ -Phạm Thiên Thư



Thế là Thái Hà đã được gần 6 tháng. Các bài hát ru ngắn quen thuộc của Mẹ Hiền đã được đem ra sử dụng hết. Bố có mỗi một bài tủ là chuyện Kiều khi nào cũng đem ra dụng võ. Nhưng có vẻ baby không còn thích nội dung loạn lạc và bất ổn của thời đó ngụy trang dưới dạng vẻ rất "ổn định" "vững vàng" bằng những câu đầu như:

"Rằng Năm Gia Tĩnh triều Minh
Bốn Phương phẳng lặng hai kinh vững vàng"

Thế nhưng cũng có bao nhiều điều khổ ải xảy ra với Kiều, Có Tú Bà, Mã Giám Sinh, Có cả bạo loạn của Từ Hải.. May thay người Thầy- Người bạn là Tiến Sỹ. Nguyễn Aí Học giới thiệu cho một bài thơ của Phạm Thiên Thư, Bố in về coi như là lời dặn dò, lời ru cho cả hai mẹ con. Càng ru con, càng thấy bài thơ rất hay, xin post để mọi người cùng thưởng lãm:

LỜI RU ĐÔNG PHƯƠNG

Phạm Thiên Thư

Ru con bằng vòng tay ấm

Cho con âu yếm dịu dàng
Ru con bằng dòng sữa thơm
Cho con biết tình biết ơn
Ru con bằng câu hát ngắn
Cho con mến nhạc và thơ
Ru con bằng mây bằng gió
Cho con lòng chẳng vực bờ
Ru con bằng non bằng đá
Như con giãi nắng dầu mưa

Dạy con không oán không thù
Ru con bằng hoa bằng cỏ
Kết trăng sao làm nôi thơ
Cho mười phương làm máu mủ
Mai sau chẳng sớm bơ vơ.

Tim em là vừng đông sớm
Cho muôn dòng máu căng hồng
Lời ru em dài mật đượm
Cho đời con ngát mười phương

Mắt em là viền nhật nguyệt
Đưa con vào lẽ chân thường
Môi em là hoa vi diệu
Cho hồn con mở chiêu dương
Cho đời chẳng còn chia biệt
Cho đời thường giữa vô thường

Em nhớ ru cho con biết
Đường trần như áng mây vương
Em nhớ ru cho con biết
Yêu thương là tiếng đầu lòng
Tâm con là trời vô hạn
Tình yêu là cõi địa đường
Tiếng ru ngàn năm tha thiết

Khơi nên mạch sống Đông phương