Friday, April 28, 2017

TRUMP- TRUNG QUỐC VÀ TRIỀU TIÊN



Tôi dự báo vấn đề Triều Tiên sẽ được giải quyết sớm và qua đó ảnh hưởng đến toàn bộ vùng Đông Á, Vấn đề thể chế chính trị sau khi có một Đại Hàn Dân Quốc với 75 triệu dân có thể ảnh hưởng rất lớn đến Trung Quốc và Việt Nam. 

Với những diễn biến ở Syria, Afganistan và Triều Tiên, Tổng thống Donal Trump đã chứng tỏ mình là con người luôn được nhắc đến, cách này hay cách khác, dù ông ghét truyền thông. Những dòng Tweet ngắn ngủi và đầy trực cảm của ông luôn được báo chí “cấu xé” với vô khối bình luận phía sau dù đôi khi chẳng đến mức sâu sắc như vậy. 

Tại Việt Nam người ta cũng bàn tán rất nhiều về Trump bởi vì một số động thái của Ông có liên quan đến Việt Nam, nhưng phần lớn là do sự đói khát không khí chính trị thôi thúc người ta quan tâm. Nhiều người đơn giản chỉ quan tâm vì ghét, người khác vì hy vọng có “một cái gì đó” khác đi.

Triều Tiên là một vấn đề lớn.

Sau thế chiến thứ 2, có 4 quốc gia bị chia cắt. Đức và Việt Nam đã được thống nhất bằng 2 con đường khác nhau. Hai quốc gia còn lại là Trung Quốc và Triều Tiên. Có thể Đài Loan sẽ hợp nhất với Trung Quốc trong hòa bình nhưng điều đó khó xảy ra đối với Triều Tiên.

Chính sách “Ánh Dương” của khôi nguyên giải Nobel Hòa Bình Kim Dae Jung đã lụi tàn như một ngọn đuốc bị Triều Tiên dí xuống nước không thương tiếc.

Thế hệ độc tài thứ 3 của nhà họ Kim đã lên nắm quyền. Tính chất phong kiến kết hợp với lý thuyết cộng sản đã làm cho Kim ảo tưởng mình có thể làm vua mãi mãi, vĩnh viễn cai trị 25 triệu người trong đói khổ nghèo nàn.

Đứa Cháu sẽ thấy việc phẫu thuật khuôn mặt và kỳ công luyện tập ngôn ngữ cử chỉ cho giống ông nội cũng không thể đem lại một đảm bảo bền vững. Những bước chân vênh vang tưởng như vững chãi cũng đang chứa đầy bệnh tật và có thể phải chống gậy bất cứ lúc nào.  

Không chỉ tàn bạo đàn áp phe phái trong nước, Kim Jong Un còn làm cho những đồng minh của Mỹ ở Đông Bắc Á đang cực kỳ khó chịu bởi các vụ thử tên lửa. Trung Quốc cũng đã quan ngại thằng “đệ” này hơn 10 năm nay nhưng không có cách giải quyết khả thi vì Mỹ quá thờ ơ.

Obama im lặng và Bush quá bận việc khác

Lẽ ra câu chuyện không phải càng lúc càng khó xử như hôm nay nếu như Bush không quá bận ở vùng Vịnh và Obama lại quá hiền. Con người và hành động của Trump khác với Obama. Obama đã có nhiều cơ hội để cùng Trung Quốc xử lý vấn đề hạt nhât của Bắc Hàn, nhưng ông đã không làm. 

OBAMA là thế, rất quan tâm đến “thế giới nghĩ gì về mình” nhưng Trump thì khác. Ông thấy việc đúng hoặc tin là đúng thì quyết làm chứ không quan tâm đến “người ta nghĩ về mình như thế nào”.

Ông sống theo trực cảm, đầy ngẫu hứng, tôn trọng đồng mình cho nên ông thấy Triều Tiên là cái gai trong mắt cần phải nhổ.

Trump nói là sẽ “xử lý” và thế giới cũng đã đồng thuận trong việc phi hạt nhân hóa bán đảo Triều Tiên. Trung Quốc cũng vậy, một mặt muốn nuôi dưỡng Triều Tiên nhưng mặt khác muốn thể hiện công lao trong việc dọn dẹp nó.

Ai trong giang hồ đều hiểu, một thằng đàn em khi không còn phục tùng “đại ca” nữa thì nó sẽ tìm cách khiêu khích chơi lại để kiếm tìm “số má”. Với một kẻ sát nách sẵn hàng nóng thì càng đáng lo ngại.

Trước đây Bố Kim Joung Un là dạng Chí Phèo ăn vạ có kiểm soát, giờ ông Con ở tuổi 30 ngông cuồng khiêu khích để có được chú ý, để không bị thế giới lãng quên. Ngày 5/4 vừa rồi Triều Tiên lại phóng một quả tên lửa để chọc giận cả Mỹ và Trung quốc ngay trước cuộc gặp của Trump và Tập Cận Bình ở Florida. Như vậy thì qủa là đáng để cho 2 cường quốc dành thời gian bàn bạc phương án xử lý.

Giải quyết Triều Tiên bằng cách nào?

Việc giải quyết vấn đề Triều Tiên không dễ bởi giải pháp ngoại giao trong suốt hơn 20 năm nay đã coi như thất bại. Cấm vận kinh tế thì phải có sự quyết tâm của Trung Quốc trong khi lãnh đạo Triều Tiên đã trơ lỳ cảm xúc và sẵn sàng để mặc cho dân đói nghèo, nếu có được đồng tiền nào thì đem chi vào việc thử và sản xuất vũ khí. Như vậy, chỉ còn hành động quân sự là hiệu quả nhanh, tác động lớn nhưng cũng nguy hiểm.

Phương án quân sự cần thời gian nghiên cứu để tránh những thiệt hại lớn cho Hàn Quốc. Những mô phỏng chiến tranh trước đây cho thấy, Triều Tiên có thể bị hạ gục rất nhanh, nhưng cũng đã kịp giết chết đến 1 triệu người Nam Hàn nếu xổ tất cả vũ khí của họ trong cơn giãy chết cuối cùng.  

Bởi vậy, trước tiên và tất yếu là phải đe dọa. Ba tàu sân bay là USS Carl Vinson, USS Ronald Reagan và USS Nimitz như những chú cá kình của đại dương đang tiến vào biển Nhật Bản. Hoa kỳ tập trận chung với Hàn Quốc, tuần tra chung với Nhật Bản, Phó tổng thống Mike Pence đã đến thăm biên giới, thăm khu phi quân sự và tuyên bố sát cánh cùng Hàn Quốc. Hoa Kỳ cũng đang đẩy mạnh hợp tác để xây dựng hệ thống phòng chống tên lửa cho Nam Hàn và Nhật Bản. Bằng nhiều cách, chắc chắn Trump sẽ gây sức ép toàn diện lên Triều Tiên, để Triều Tiên tưởng như sắp đánh nhau to, phải căng mình ra, lên gân như giây chun mỏng giãn hết cỡ.

Bước tiếp theo sẽ vẫn là vấn đề truyền thông. Nếu như đánh Syria đột ngột thì, theo tôi, Mỹ sẽ không tiến công Triều Tiên bất ngờ. Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc sẽ hậu thuẫn truyền thông bằng truyền thanh, truyền đơn và các phương tiện khác. Nhờ vào công nghệ hiện đại, việc phủ kín truyền đơn hoặc âm thanh tố cáo chế độ độc tài và kêu gọi bất tuân dân sự sẽ không kéo dài quá 1 năm với một hiệu quả đáng kinh ngạc.

Khi đã đạt đến sự nhàm chán của truyền thông quốc tế; khi đã vắt kiệt sức mấy giọng điệu kêu gọi đầy thống thiết trên TiVi Bắc Hàn, khi đã tìm được một kịch bản thay thế, tình báo sẽ ra tay và hành động phủ đầu sẽ đến. Nhanh và gọn là một ưu tiên đặc biệt. Vụ ám sát anh trai cùng cha khác mẹ của mình tại Malaysia cũng có thể truyền cảm hứng đến những hành động tương tự cho Mỹ hay Hàn Quốc.

Là con người đầy ngẫu hứng, Trump có thể hành động khác nhưng việc phi hạt nhân hóa bán đảo Triều Tiên thực sự đem lại tiếng thở phào cho cả Trung Quốc, Hàn Quốc và Nhật Bản.

Tôi nghĩ chúng ta có thể nghe thấy tiếng thở phào nhẹ nhõm đó trong nhiệm kỳ đầu của Trump.

Có thể Trump không cần, nhưng thông thường chiến tranh cũng là lý do tốt cho người dân Hòa Kỳ không thay tổng thống khi chỉ mới cầm quyền 4 năm.

Ảnh hưởng tới Trung Quốc và cục diện thế giới ?

Nếu như chiến tranh Triều Tiên xảy ra, cục diện thật sự của toàn vùng sẽ thay đổi. Đất nước Triều Tiên cũng có những nền tảng nhất định cho nên sẽ tiến bước nhanh trên con đường phát triển. Khi đó vấn đề đáng lo ngại tiếp theo sẽ là Trung Quốc.

Và có thể mọi điều ở Trung Quốc sẽ xảy ra sớm hơn cả ở Việt Nam nếu như Trump có được sự ủng hộ của cả Putin trong việc gây sức ép từ phía bắc lên Trung Quốc. 

Khi đó chắc hệ thống phòng thủ tên lửa tầm cao giai đoạn cuối (THAAD) mà Trung Quốc luôn quan ngại đã hoàn thành. Khi đó các căn cứ Quân sự của Trung Quốc ở Hoàng Sa hay Trường Sa sẽ quá xa lục địa nhưng lại quá gần những căn cứ quân sự khác của Hoa Kỳ. Khi đó sức ép từ bên ngoài, kể cả Ấn Độ lên Trung Quốc có thể rất lớn.

Tuy nhiên, dù lớn đến đâu thì chẳng có nghĩa lý gì khi so với trong lòng Trung Quốc đang dậy men cho những mâu thuẫn.  

Khoảng cách giàu nghèo, độc tài, tham nhũng, bất công, phát triển nóng, ly khai và thiếu vắng xã hội dân sự đang thực sự đang hâm nóng Trung Quốc. Là đất nước sản xuất ra bao nhiêu thực phẩm độc hại mang lại ung thư cho loài người, nay chính Trung Quốc cũng đang mang trong mình căn bệnh ung thư thể chế khó có thể chữa khỏi.

Bởi vì cơ thể đang khỏe, đang trên đà lớn cho nên những dấu hiệu phát bệnh chưa rõ ràng, nhưng tất cả các ung nhọt sẽ bục ra vào lúc thuận tiện nhất.

Chiến tranh ở Triều Tiên và sau đó là một sự sắp xếp hợp lý của Đại Hàn Dân Quốc có 75 triệu dân biết đâu lại là một tác nhân cho sự thay đổi ngoạn mục. Nó sẽ bắt đầu lan truyền từ Châu Âu sang Châu Á và cả từ vùng biển Đông Bắc Á vào.

Bắt đầu tư Đông Âu vào những năm 1991, có thể ngọn gió thay đổi lại được dịp quét qua Trung Hoa Đại Lục xuống Việt Nam và sau đó là Lào. Có thể đầy lãng mạn, nhưng chúng ta sẽ không phải đợi quá lâu để thấy những nước Cộng sản còn lại trên thế gian lần lượt ra đi, dù cách này hay cách khác.

Tất nhiên, không phải khi đó là thế giới sẽ bình yên, nhưng lịch sử là sự chuyển tiếp có chọn lọc. Thay đổi ở Triều Tiên là điều phải đến trong một thế giới đang ngày càng tiến về phía trước, hướng tới văn minh. Khu rừng rậm cuối cùng, nơi Kim Yong Un tự coi mình như chúa sơn lâm, mặc sức cắn giết đồng loại, sẽ phải đi vào dĩ vãng.
Hà Nội 28/4/2017


Thursday, April 13, 2017

TROY VÀ 3 ĐIỀU NGHIỆM RA TỪ 3 CÂU NÓI



Hôm nay nói chuyện với các con về Thần thoại Hy Lạp, sau đó gia đình ngồi xem phim "Cuộc chiến thành Troy". Có 3 điều vô cùng ý nghĩa nằm ở 3 câu mà mình nghiệm ra. 

Thứ nhất: Câu nói của Mẹ Achilles (Asin) là nữ thần Biển cả Thetis đã nói với con trai mình là Asin rằng "Your Glogy will go hand in hand with your doom - Vinh Quang luôn luôn song hành với sự đọa đày". Điều này cho ta bài học là mọi thứ đều có giá của nó, vinh quang luôn song hành cùng với đau khổ. 

Thứ 2 là câu nói của Vua Priam khi sang trại của Asin xin xác của con trai mình là hoàng tử Hector. Asin nói là đêm nay sẽ cho xác để về ông làm đúng nghi lễ của một hoàng tử nhưng ngày mai ông vẫn là kẻ thù của tôi. Vua Priam đáp lại: "You are still my enemy tonight, but even enemies can show respect - Ngay đêm nay ngươi vẫn là kẻ thù của ta, nhưng kẻ thù cũng cần sự tôn trọng" . Điều đó có cho ta bài học về tính cao thượng, tôn trọng ngay chính kẻ thù mình. 

Thứ ba là lời Asin nói với người yêu Brisis, của mình - một nữ tu coi sóc đền thờ thần Apollo rằng "The Gods envy us - các vị thần ghen tị với loài người". Qủa thật, mỗi một phút giây của con người cũng có thể là giây phút cuối cùng. Các vị thần ghen tị với loài người vì họ bất tử nhưng chính cái chết mới làm cho con người coi trọng giá trị của mỗi một phút giây đang sống. 

Hôm nay bắt đầu tuần thánh theo nghi thức của người Công Giáo - Chúng ta cùng cảm nhận về sự sống, cái chết và sự phục sinh. Không hề có bóng tối và Tôn giáo cực đoan, mà chỉ có sự thiếu hiểu biết chung. Tri thức chính là ánh sáng. Nhìn dưới góc độ nào, dưới tôn giáo Độc thần hay Đa thần, mình vẫn thấy được tràn đầy hồng ân. Bởi vậy hãy sống và sống thật dồi dào !

Wednesday, March 08, 2017

VIẾT CHO ANH THUẬN VÀ EM ĐIỂN




Ngày mai sẽ là ngày thứ 9 – ngày tối đa cuối cùng - mà Anh Vũ Quang Thuận và em Nguyễn Văn Điển bị tạm giữ theo Bộ luật tố tụng hình sự Việt Nam. Nếu hết ngày mai họ không được thả, thì một lệnh tạm giam, tối đa là 4 tháng, sẽ được áp dụng đối với 2 người.

Với kinh nghiệm 8 lần ra tòa chung với Nguyễn Văn Điển tại Malaysia và hàng tháng trời đấu tranh với cơ quan An Ninh Việt Nam trước đây, ta có thể hiểu 8 ngày qua là những ngày thực sự nảy lửa về tranh luận pháp lý giữa 2 Anh với cơ quan an ninh cộng sản Việt Nam trong lao tù. Tuy vậy, khả năng được thả sau 9 ngày tạm giữ là rất mong manh.

Tại sao nảy lửa? Bởi vì Anh Vũ Quang Thuận đã từng thọ giáo gần 2 năm với một giảng viên về Luật trước năm 1975 ở Sài Gòn, Anh cũng đọc rất nhiều sách luật. Khi ở Malaysia, anh đã thực sự đốt mình (có rất nhiều vết sẹo cháy trong người ) nhưng do cảnh sát Malaysia đã nhanh chóng dập được lửa và bắt giữ để đưa đến bệnh viện nên anh không bị nguy hiểm đến tính mạng. Anh bị đưa ra tòa. Với kiến thức luật pháp của mình, sau những cuộc tranh biện quyết liệt, anh đã được tự do sau 8 lần ra tòa.

Sau khi tự do ở Malaysia, Anh Võ Quang Thuận vừa đọc luật Malaysia vừa tư vấn cho Nguyễn Văn Điển ra tòa 5 lần nữa (Điển ra tòa ở Malaysia tổng cộng 13 lần) để cuối cùng 2 người được tự do. Nguyễn Văn Điển mặc dù học chỉ mới lớp 5 nhưng thật sự biết cách tự học, có tinh thần đấu tranh rất mạnh mẽ với công an trong những lần đi biểu tình bị bắt. Em luôn luôn sẵn sàng dấn thân và ý thức được quyền của mình. Em tự nhận mình là “Một nông dân kiên cường”. 

Nhiều người cho rằng anh Vũ Quang Thuận bị hoang tưởng. Có thể là như vậy nhưng chính tôi đã nhìn được một giấy xác nhận của Bệnh viện tâm thần rằng anh ấy đã khỏi bệnh hoàn toàn. Đây là một vấn đề pháp lý phức tạp và là con dao hai lưỡi. Bởi vì nếu như anh ấy cũng giống như các đại gia xã hội đen lão luyện khác bỏ tiền ra để mua và giắt sẵn trong người một giấy “Chứng nhận tâm thần” để thực hiện các phi vụ giết ngươi hoặc phạm tội và sau đó thì vẫn vô can, nhởn nhơ đi sàn nhảy và uống rượu ngoại hằng đêm. Cơ quan tố tụng không truy tố được.

Vấn đề của Anh Thuận thì khác. Nếu như Anh Vũ Quang Thuận thể hiện lại các triệu chứng tâm thần, thì sẽ bị tống vào trại tâm thần, nơi đó anh ấy đã thực sự chịu đựng vô vàn đau khổ khi những người điên khác cào cấu, đánh đập thậm chí bốc phân nhét vào mồm và làm khổ anh ấy. Tôi nhớ ngày anh từ trại tâm thần ra gầy gò và thương cảm lắm. Ngược lại, nếu anh thể hiện hoàn toàn tỉnh táo, và kết quả giám định là anh ấy hoàn toàn khỏi bệnh, thì sẽ bị đem ra truy tố về tội xâm phạm an ninh quốc gia và có thể chịu một mức án phạt tù khá cao.

Tôi không biết điều tồi tệ nào sẽ xảy ra với anh ấy, nhưng tôi hy vọng anh được đối xử như một nhà đấu tranh, như một con người hoàn toàn tỉnh táo, biết lo toan trước vận mệnh của quốc gia, dân tộc này.

Qủa thật, những điều anh ấy làm thật lớn lao và có ý nghĩa. Không giống như tôi hay những nhà dân chủ tầng lớp Elite khác bàn luận học thuật mà chưa biết tác động như thế nào. Trong khi đó hàng triệu người đã xem Video clip của anh ấy và hiểu rất rõ về hiện tình xã hội, về “Đảng ta và Bác Hồ”.

Tôi có thể nêu hai ví dụ thực sự sau đây. Một lần tôi chứng kiến 2 người làm vườn của mình buổi sáng bỗng nhiên nói rõ ràng: “Tôi biết Bác Hồ không tốt như mình nghĩ vì hôm qua tôi xem trực tiếp một người làm tướng mà còn phê phán Bác Hồ”. Lần khác, có một người bà con của tôi cả đêm trùm chăn xem Video Clip về “Quân đội Nhân dân Việt Nam không xứng đáng lau giày cho Quân đội VNCH” mà vỗ đùi đen đét. Người bà con này sáng hôm sau còn cãi lại với tôi rằng: “Đó chắc là chính xác vì người nói là một tướng quân đội và có đạo”. Họ đâu biết anh ấy chưa phải là một người Kito hữu. Những người nông dân này chỉ thấy đeo Thánh giá và nhớ riết nội dung đã xem chứ họ đâu hiểu kỹ về con người Anh Thuận cũng như đâu biết anh ấy ra phố Lê Duẩn tự mua và mặc quân phục giả hiệu.

Tôi cho rằng những điều anh Thuận nói, những video clip mà hai anh làm thực sự có tác động rất lớn đối với xã hội Việt Nam. Nhiều người nói tại sao Anh Thuận oang oang như vậy mà không bị bắt rồi sinh ra nghi ngờ. Nhưng tôi biết rằng Anh Thuận và Em Điển đã chấp nhận sẽ bị bắt ngay từ những Video đầu tiên. Tôi cũng nghe nói rằng chuyên án bắt thì có đã khá lâu nhưng những người Cộng sản họ không có gì phải vội. Họ luôn tin rằng đang làm chủ cuộc chơi.

Thông thường thì mọi việc đều có độ trễ của nó, giống như trước đây họ đã có ý định bắt tôi 18 tháng trước đó nhưng cần phải cũng cố hồ sơ dổm “trốn thuế” để, như họ nói với tôi thì có “trượt Điều 88 thì cũng trúng Điều 161”. Mới đây khi bắt chị Nga, thực tế họ đã họp trước đó 1 năm và quyết định đợi 1 năm để sau khi bé thứ 2 đủ 36 tháng theo như luật định thì “Bắt ngay”.

Hôm nay tôi nghĩ rất nhiều về anh Thuận, tôi thương anh tự đáy lòng mình, Anh là một người thực sự chưa bao giờ biết đến việc sử dụng một đồng tiền sai mục đích. Tôi nhớ 2 lần, do đói quá không có tiền ăn mà anh đến xin tôi: “Quân ơi, cho anh một giờ cơm”.

Tôi thấy thương nhưng cũng được an ủi phần nào vì gặp anh chỉ mấy ngày trước khi bị bắt, anh nói: “Ôi, Quân ơi, anh không ngờ đời anh giờ sướng đến vậy, Anh chửi cộng sản vừa có lợi cho đất nước, lại vừa được bà con cho tiền ăn. Anh cám ơn họ nhiều lắm”

Hôm đó Anh Thuận và em Điển thực sự vui vì cảm giác như đã đang “làm đúng sứ mệnh của mình”. Anh Thuận còn chia sẻ với tôi dự định sẽ làm một Series Clip để vinh danh “Tất cả mọi tổ chức và cá nhân đấu tranh, từng người từng người một”.

Tôi thương, nhớ và cám ơn vô cùng những người “thần kinh” bình dị này.

Monday, March 06, 2017



THÁNG 3 – PHỤ NỮ VÀ HOA XUYÊN TUYẾT

20 năm trước tôi đọc cuốn “Hoa Xuyên Tuyết” của tác giả Bùi Tín. Mỗi lúc cô đơn cùng cực, lạnh lẽo giữa bốn bức tường tôi đều nghĩ đến bông hoa xuyên tuyết. Mỗi lúc lòng nặng trĩu nỗi buồn về xã hội, tôi như nhìn thấy đâu đó, những mầm hoa xuyên tuyết, ấp ủ bùng lên.

Khi xưa bị đuổi khỏi vườn Địa đàng thì Chúa vẫn không bỏ rơi Adam và Eva. Giữa bầu trời băng giá lạnh lẽo, Người đã cho rơi xuống thế gian một loài hoa, mang tên Latin là Galantus có nghĩa là giọt sữa. Giot sữa từ trời đã làm ấm lại cả không gian, mang theo sức sống tinh tuyền của trời đất. Hoa nở mạnh vào tháng 3.

Tháng 3 bừng lên sức sống từ những người phụ nữ. Ngày 8/3 bắt nguồn từ sự đấu tranh của những người lao động nữ ở Hoa Kỳ. Rất nhiều nước phương tây coi tháng 3 là tháng của phụ nữ. Tháng 3 này đối với tôi cũng rất đặc biệt vì đang mùa hoa bưởi trong vườn, nơi tôi đã dành trọn một năm để gieo trồng.

Khi cởi giày và bước chân lên luống cày, tâm hồn tôi tràn ngập một cảm hứng gieo trồng chứ không săn bắt. Tôi biết chúng ta đã lấy đi của thiên nhiên quá nhiều và giờ là lúc chúng ta phải trả lại. Chúng ta để lại quá nhiều những lo toan trên khóe mắt của những người phụ nữ, giờ là lúc tạo cho họ sự bình yên.

Tôi không thấy hoa xuyên tuyết dưới lớp tuyết dày mà tôi thấy nó ở nghị lực trong cơ thể già nua của mẹ, Tôi không thấy nó trong sự hoảng hốt vốn có mà là sự bình thản qua những thăng trầm của vợ. Tôi thấy nó trong sức học và khát khao vươn lên của những đưa con tôi. Dường như những thiên thần nhỏ bé mà Thiên Chúa gửi xuống cùng với những bông Hoa xuyên tuyết vẫn luôn cư ngụ trong tâm hồn các con tôi.

Tôi thấy nó trong tất cả những người phụ nữ của dân tộc tôi. Họ tần ngần giữa chợ lo cho chồng con một bữa ăn an toàn, họ mong được đi làm nhiều hơn nặng nhọc hơn vào những lúc chồng đang mặt đỏ gay và ồn ào nơi quán rượu.

Không chỉ vậy, họ miệt mài bước đi, tay hô vang khẩu hiệu đòi sự đổi thay. Phụ nữ nhạy cảm hơn đàn ông và họ đang có nhiều dự cảm về sự đổi thay.

Monday, June 06, 2016

MỘT NĂM NHÌN LẠI BẢN MÔ TẢ CÔNG VIỆC.



Trước khi ra khỏi nhà tù An Điềm, Mình có viết một Bản Mô Tả Công Việc với thời hạn 1 năm (có thể gia hạn) gửi cho Hiền. Đã gần 1 năm trôi qua, mình đã cố gắng thực hiện theo bản mô tả công việc nhưng phải nói là mục tiêu chưa đạt được 60%. Mình chưa thực hiện được nhiều nhưng xét thấy đây là một bản viết tay cẩn thận và có thể hữu ích cho những ai quan tâm đến gia đình và giáo dục con cái cho nên mình đăng lên đây để những ai quan tâm tham khảo. 

***

Lời nói đầu 

Các con thân yêu ơi, 

Bản mô tả công việc này Bố viết để thực hiện một lời hứa đúng đắn với Mẹ là sẽ dành thời gian 1 năm tập trung cho việc gia đình và giáo dục các con. 

Trong thời gian qua, ngoài tình yêu quê hương - đất nước, tình yêu dành cho các con luôn thường trực trong tim Bố. Rất nhiều người đã yêu thương, giúp đõ và cầu nguyện cho Bố nhưng không ai bằng Mẹ và các Con. Không ai có thể thay thế Mẹ và các con trong những lần thăm gặp và những dòng thư tín chứa chan tình cảm yêu thương. 

Bố đã suy nghĩ rất nhiều và thấy thương các con vì phải xa các con vào lúc đang rất cần Bố. Bố có những hoài bão đấu tranh cho đất nước Việt Nam ngày một tốt hơn. Chính vì vậy Bố đã phải ngồi tù. Bố vẫn mong muốn tiếp tục công việc đó nhưng cũng không muốn xa các con lần nữa. Thực ra không có sự rạch ròi giữa gia đình và Tổ quốc vì chính các con và toàn bộ trẻ em Việt Nam cùng hít chung một bầu khí quyền, cùng đón bình minh, chia sẻ quá khứ và tương lai chung. Tương lai dân tộc cũng chính là tương lai của các con. 

Bởi vậy, Bố soạn bản Mô tả công việc này mà mục tiêu chính vẫn là giáo dục cho các con, các cháu những giá trị tốt đẹp của cuộc đời, trong đó xây dựng và hun đúc lòng ái quốc, ý chí vươn lên cho các con là nhiệm vụ trọng tâm. Đây cũng là cách mà Bố muốn làm cho Việt Nam tốt hơn. Với Bố, 30 tháng tù lần này là 1 trải nghiệm lớn, giúp Bố chiêm nghiệm sâu xa những giá trị của cuộc đời và Bản Mô tả công việc này được xem là một giá trị mới mà Bố mong muốn đem đến cho gia đình mình. Chúng ta cùng cố gắng thực hiện nhé. Các con yêu !

Với tình yêu vô hạn của Bố dành cho các Cọn !

An Điềm - Tháng 5/2015


Sunday, March 27, 2016

MIỄN NHIỆM CÓ PHẢI LÀ ĐẢO CHÍNH HỢP HIẾN ?



Ba nhân vật quan trọng nhất của Nhà nước Việt Nam là Chủ tịch quốc hội, Chủ tịch nước và Thủ tướng Chính phủ sẽ bị "miễn nhiệm" trong vòng 10 ngày tới. Theo Đại từ điển Tiếng Việt[1]thì "miễn nhiệm" nghĩa là "không cho giữ chức vụ khi chưa hết nhiệm kỳ".

Nói cách khác, họ sẽ vĩnh viễn đi vào lịch sử như là những nhân vật bị "phế truất" mặc dù chỉ còn mấy tháng nữa là sắm tròn một vai, cụ thể như Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chỉ hai tháng nữa là tròn 10 năm làm thủ tướng.

Theo lý thuyết thì khi lãnh đạo cao nhất của một nước bị "phế truất" thì đó là một "Coup d'éta" - đảo chính. Khác biệt ở đây là "cuộc đảo chính này" không bất thường về nội dung và không bất ngờ về thời gian.

Việc này được đảng gọi là "kiện toàn một bước" và Nhân dân có thể thấy "sắp xếp" này là bình thường vì đã quen với việc bị đảng cộng sản dắt mũi.

Nhưng ba nhân sự này nên ý thức sâu hơn về tính pháp lý và giá trị của bản thân mình. Họ nên biết rằng từ "miễn nhiệm" sẽ dần dần được nói đến trong sử sách và cái trơ trơ của "ngàn năm bia miệng" vẫn ở lại khi họ đã về lâu nơi chín suối.

'Hệ lụy kịch tính'

Xét về giá trị bản thân, Đảng cộng sản có một vòng xoáy ma lực lạ kỳ có thể giết chết được tính cá nhân và biến các đảng viên dù là cao cấp trở thành công cụ.

Không một ai có khả năng phá hủy vực xoáy âm sinh để bẻ gãy tính toàn trị của đảng trừ phi họ là người cao cấp nhất như Gorbachop. Ba nhân sự cao cấp nhất của Nhà nước đã không hình dung được hệ lụy đầy kịch tính sau này vì khi chấp nhận đứng về phe ông Trọng để "loại đồng chí X" cả Nguyễn Sinh Hùng và Trương Tấn Sang không ngờ là mình bị mất quyền lực gần như tuyệt đối ngay sau Đại Hội.

Khuynh hướng cởi mở và pháp quyền được nói đến hằng ngày trong suốt nhiều năm đã làm cho họ trở nên hồn nhiên và khả tín hơn, họ bị đánh lạc hướng vì tính hành chính công vụ của Nhà nước. Trong khi đó tổng bí thư là một chuyên gia bên Đảng, thừa cả thời gian và mưu sỹ để củng cố quyền lực tuyệt đối của đảng, theo kịch bản sớm nhất có thể.

  Các ông Nguyễn Sinh Hùng, Trương Tấn Sang và Nguyễn Tấn Dũng đã bị loại tại Đại hội XII

Xét về mặt pháp lý, việc miễn nhiệm là mâu thuẫn hoàn toàn với Điều 71, Điều 87 và Điều 97 theo đó Nhiệm kỳ của Chủ tịch Quốc Hội, Chủ tịch nước, Thủ tướng là 5 năm và phải bắt đầu sau khi có quốc hội khóa mới.

Cho nên "Tam trụ" có thể căn cứ vào Hiến Pháp tiếp tục làm việc cho đến khi có quốc hội mới được bầu hoàn chỉnh. Quốc hội mới sẽ kiện toàn bộ bộ máy Nhà nước theo đúng trình tự của nó.

Thế nhưng Điều 4 của Hiến Pháp cũng cho phép Đảng cộng sản lãnh đạo Nhà nước. Khi chưa có một đạo luật quy định về "lãnh đạo" thì đảng có thể dùng Điều 4 Hiến pháp để tự tung tự tác, đánh lại các điều khoản khác trong Hiến pháp. Thông thường khi xảy ra mâu thuẫn ở cấp Hiến pháp thì một cơ chế bảo vệ Hiến Pháp sẽ xuất hiện.

Tuy nhiên, Điều 119 Hiến pháp hiện hành chỉ ghi vẻn vẹn một câu là "Cơ chế bảo vệ Hiến pháp do Luật định" nhưng đạo luật đó chưa ra đời. Có một cách khác là đảng căn cứ vào Khoản 3 Điều 71 của Hiến Pháp chỉ đạo Quốc hội rút ngắn nhiệm kỳ nhưng khi làm như thế vậy thì đảng công khai đặt đất nước vào "Tình trạng đặc biệt". Đó là trường hợp nguy hiểm mà nếu có thì đảng cũng phải giấu đi.

Cơ quan tối cao của đảng là đại hội đảng nhưng thực tế chỉ là hợp thức hóa ý định của Trung ương. Trung ương cũng chỉ là làm theo ý của Bộ Chính trị mà Bộ chính trị cuối cùng cũng chỉ là ý định của một vài cá nhân. Nếu nhìn chiếc nón chúng ta sẽ thấy được tính toàn trị của xã hội hôm nay.

Là một luật sư, tôi thấy nếu các bên cùng cương quyết "theo Hiến pháp" thì sự xung đột lần này rất xứng đáng để đào sâu tìm kiếm lời giải quản trị Nhà nước trong học thuật và thực tiễn. Ngay như Hoa Kỳ, nhiều thực tế điều hành hôm nay vẫn thường xuyên được đưa ra tranh luận và giải quyết dựa trên tinh thần của một bản Hiến Pháp đã hơn 200 năm trước. Mỗi một lần như vậy, các nhà học thuật và chính trị gia đều học tập được rất nhiều điều.

Thế nhưng khi nghiên cứu về Hiến pháp Việt Nam, chúng ta chỉ thấy được sự "man dại" của những quy định mà hầu hết vướng mắc đều quy về do Điều 4. Ông Nguyễn Phú Trọng còn ngang nhiên tuyên bố "Hiến pháp là văn bản quan trọng bậc nhất sau cương lĩnh đảng"[2]. Câu nói này có bóng dáng của một "chúa sơn lâm" trong khu rừng rậm nơi các loài sinh vật tự đặt ra các quy định cho chính mình dựa vào quyền lực móng vuốt.

Cơ quan tối cao của đảng là đại hội đảng nhưng thực tế chỉ là hợp thức hóa ý định của Trung ương. Trung ương cũng chỉ là làm theo ý của Bộ Chính trị mà Bộ chính trị cuối cùng cũng chỉ là ý định của một vài cá nhân. Nếu nhìn chiếc nón chúng ta sẽ thấy được tính toàn trị của xã hội hôm nay. Từ trên chóp nón, một vài lãnh đạo chỉ đạo Trung ương, sau đó Trung ương chỉ đạo đại hội, chỉ đạo bầu nên quốc hội để thiết lập nhà nước ở Trung ương.

Và rồi những ủy viên Trung ương tiếp tục sắp xếp các vị trí ở Tỉnh, rồi xuống Huyện, xuống xã, thôn. Đảng cộng sản công khai thể hiện rõ tính chất toàn trị của mình thông qua tuyên bố rằng sự lãnh đạo của đảng là "toàn diện, triệt để". Thế mà ông Nguyễn Phú Trọng vẫn tuyên bố "Dân chủ đến thế là cùng". Đó thực sự là nhạo báng tiếng Việt.

Từ "Miễn nhiệm" cũng là một bất ngờ. Nó cho thấy sự lũng đoạn khủng khiếp của Đảng cộng sản lên "cái Nhà nước" mà đảng luôn mồm nói "dân chủ". Nó còn cho thấy sự mong manh trong việc giữ ghế của các phe phái trong cuộc đua chính trị. Khi đứng về phía Nguyễn Phú Trọng trong cuộc chơi đánh lại Nguyễn Tấn Dũng, Ông Trương Tấn Sang đã không hình dung là chính mình cũng sẽ bị "miễn nhiệm" vào 2/4 tới đây, trước cả Thủ tướng đương nhiệm 4 ngày.

Khi chống lại ông Dũng, Ông Sang cũng hoan hỷ đề cập đến những chồng hồ sơ đầy rẫy bằng chứng buộc tội thủ tướng trong suốt 8 năm qua. Thế nhưng nó đã vĩnh viễn bị xóa sổ khi Lê Hồng Anh đã ký văn bản xóa tội, công nhận "Đồng chí X" là trong sạch, và rồi cả hai cũng sẽ bị "miễn nhiệm" như nhau. Số phận chính trị của họ đã ràng buộc và họ bàng hoàng nhận ra xung đột này đưa đến kết quả là Miền Nam chỉ có 4/19 ủy viên Bộ Chính Trị mới [3] với một ảnh hưởng hạn chế.

Tại vì đêm dài lắm mộng

Câu chuyện về vua Lý Huệ Tông treo cổ tự vẫn khi Trần Thủ Độ nhắc khéo là "Nhổ cỏ nhớ nhổ cả gốc" vẫn còn ám ảnh những người làm chính trị trong bóng tối. Tư tưởng nho giáo đầy phản động vẫn cứ len lỏi trong đời sống chính trị Việt Nam và nó đã phát huy tác dụng khi có quá nhiều khuất tất và xung đột trong bầu bán.

Nếu như chính trường rộng mở cho báo chí, công khai rõ ràng số phiếu của từng ứng viên, từng phe phái thì chắc chắn nó sẽ đảm bảo một sự bền vững hơn và không ai dại gì lại phải miễn nhiệm 3 chức vụ quan trọng trước chỉ có 3 tháng để nhằm tránh một sự lo âu về khả năng "lật ngược" thế cờ tàn.

Một lý do khác nằm ở bản chất. Đối với những người cộng sản thì sự bất thường sẽ trở thành bình thường, mục tiêu có thể trở thành phương tiện, bạn có thể trở thành thù trong chốc lát. Chính vì vậy mà các quốc gia cộng sản đều tự nhận mình là chân chính, là anh em nhưng thường choảng nhau đau điếng. Để mục tiêu giữ rịt quyền lực thành hiện thực, mọi sơ suất phải được tra soát, danh sách rủi ro phải được liệt kê và gạch bỏ cẩn thận trong một check-list bí mật nhưng rõ ràng.

Mặt khác, yếu tố "tréo ngoe" trong điều hành giữa Đảng & Nhà nước kể từ khi sau Đại hội càng làm cho "phe đảng" có lý phải nhanh chóng "kiện toàn" để hợp thức hóa việc quản trị quốc gia. Không thể một ông Thủ tướng hay Chủ tịch nước lại đi xin chỉ đạo từ một ông Phó thủ tướng hoặc Trưởng ban. Đây chính là "lỗi hệ thống" rõ ràng nhất trong cỗ máy nhà nước mà tôi đã đề cập trên BBC hơn 10 năm qua.

Thế nhưng phải có một lý do gì quan trọng đến mức mà Đảng có thể xổ toẹt lên tất cả Hiến pháp, công khai thể hiện quyền lực tối thượng một cách vô lối của mình bằng việc thúc ép "tam trụ" phải nghỉ. Lý do đó phải gấp đến mức buộc người ta phải phải bốc cá ăn ngay chứ không còn thời gian dùng nồi để nấu. Theo tôi không gì khác ngoài sự mất chủ động của Việt Nam trong tương quan quốc tế. Biển Đông đang và sẽ trở thành một điểm nóng trên thế giới và nếu vấn đề bị quốc tế đẩy lên, trở thành ở một cấp của Uỷ ban Liên Hiệp quốc hay chiến tranh xảy ra giữa các nước lớn thì lập trường của Việt Nam phải được thể hiện rõ. Như thủy triều là do chính mặt trăng xa xôi gây ra, Việt Nam lên xuống bây giờ phần nhiều là do quốc tế. Một cú gọi giật từ Bắc Kinh hay Hoa Kỳ cũng làm cho vô khối kẻ mất ngủ.

Đêm dài lắm mộng. Bởi vậy, Tam trụ cũ sẽ phải chuyển giao quyền lực muộn nhất vào ngày 20/4. Đảng cộng sản do Nguyễn Phú Trọng lãnh đạo phải cương quyết đảm bảo mọi việc phải suôn sẻ trước dịp kỷ niệm 42 năm ngày thống nhất đất nước; trước chuyến đi của Obama tới Việt Nam trong tháng 5; trước cả một cuộc sự va chạm có thể xảy ra trên biển Đông khi Hoa Kỳ và Trung Quốc đều gia tăng mật độ phương tiện chiến tranh trên một vùng biển nhỏ và trước cả một âm mưu đảo chính thật có thể chỉ mới manh nha.

Luật sư Lê Quốc Quân
Gửi cho BBC từ Hà Nội

[1]Nguyễn Như Ý, Đại từ điển tiếng Việt, NXB...
[2]http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/tong-bi-thu-de-phong-the-luc-muon-xoa-bo-dieu-4-hien-phap-2886937.html
[3]Nguyễn Thị Kim Ngân, Nguyễn Thiện Nhân, Trương Hòa Bình và Võ Văn Thưởng.

Thursday, March 03, 2016

TÂM TÌNH CÙNG CHA MATHEW VŨ KHỞI PHỤNG


Vậy là Cha đã ra đi !

Giống như cây nến tan đi để đốt lên ngọn lửa, như que diêm tự cháy mình để tỏa sáng màn đêm, Cha đã ra đi để lại ngọn lửa của công lý và trí tuệ mãi soi đường chúng con. Con - người con nhỏ bé của Cha - xin nghiêng mình bày tỏ lòng đau buồn và tiếc thương vô vạn đối với Cha.

Cha ơi ! tin Chúa gọi Cha về đến với con đột ngột vì chỉ mấy tiếng trước đó con còn được bên Cha, nhìn thấy cha nheo mắt cười và bàn tay nắm chặt. Con buồn, con nhớ và con bị câu thúc bởi những kỷ niệm đầy lý trí nhưng cũng rất duy tình với Cha. Giờ đêm đã khuya con ngồi đây, bùi ngùi ghi những dòng này xin vĩnh biệt một nhân cách, một tài năng mà con may mắn được biết và làm con suốt hơn 20 năm trên cuộc đời này.  

Cha ạ, bài giảng đầu tiên con nghe Ngài là vào năm 1992 khi còn là một sinh viên nhưng bài giảng mà con nhớ nhất là vào năm 2002 khi nhà nước khai quật Hoàng Thành Thăng Long. Hôm đó Cha đã nói về sự sống, về thăng trầm của lịch sử và suy tàn của các triều đại qua các di vật được tìm thấy. Cha đọc bài thơ "Ông Đồ" của cụ Vũ Đình Liên và hỏi "Những người muôn năm cũ/Hồn ở đâu bây giờ ?".  Hôm nay, Cha đã trở thành người "thiên cổ" và hồn của Cha chắc đã lên Thiên Đàng nhưng - như Cha đã nói trong bài giảng đó - "Người chết đang kéo xe cỗ xe sự sống". Vâng, theo một nghiên cứu khoa học  hiện đại thì Cha vẫn còn sống đâu đây. Sóng vật chất Cha vẫn còn vương vấn trong vũ trụ này. Qủa thật, nếu chúng ta trống rỗng thì dù phổi đang căng, tim đang đập, chân tay đang múa may nhưng chúng ta cũng đã chết. Nhưng nếu trong chúng ta chứa đầy giá trị thì dù thân xác đã ra đi, con người vẫn sống. Sự sống đó tồn tại trong công trình Lọng Đức Bà Cha xây, trong bản nhạc Cha soạn, trong giọng ca ấm cúng Cha cất lên, trong lời Cha giảng và trong tình yêu Cha gieo trồng nơi từng anh chị em chúng con.... Gía trị Cha vẫn còn cài cắm đầy rẫy quanh đây trong tim óc người khác và trong tâm hồn con. Hay nói cách khác một ổ cứng "sống" vì nó có dữ liệu. Cha là một ổ cứng tinh thần đầy đủ và nồng nàn truyền dẫn dữ liệu cho tha nhân !  

Cha ơi, con nhớ lại vào tháng 5 năm 1990, Bác Quốc Anh của con từ Nghệ An ghi mấy dòng chữ  giới thiệu cho con về một người bạn tù. Con lần tìm đến số nhà 36 để đưa thư và gặp mặt cụ cố Vũ Thế Hùng. Từ khi con được nhận "Á Phụ" - như cách nói của Cụ - con đã thường xuyên được đến căn phòng nhỏ bé nằm trong ngôi nhà biệt thự để nghe Cụ nói về nhân tình thế thái, về luật pháp của Phương tây, về "Tinh thần Pháp luật" của Montesquieu và "Khế ước xã hội" của J.J Rousseau... Nhờ những lần trao đổi đó mà con hiểu biết thêm được về luật pháp quốc tế và lịch sử thăng trầm của giáo hội và xã hội Việt Nam. Con biết được mặc dù cụ Ông sinh ra ở Bùi Chu, Cụ bà người Huế nhưng Cha Mathew lại sinh ra ở Thanh Hóa là vì khi đó cụ Ông đã được sắc phong của triều đình nhà Nguyễn về làm Tri Phủ huyện Tĩnh Gia - Thanh Hóa. Con đã được trực tiếp gặp nhân chứng sống là những nhà hoạt động tôn giáo trong thời kỳ 1945-1954 ngay trong ngôi nhà 36 Trần Hưng Đạo. Cũng thông qua cụ cố mà con được biết thêm về Bác Phùng Cung, về Cụ Tiến, Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện, Bác Kiều Duy Vĩnh.... con thấy được hàng loạt sự oan ức và ngang trái. Dần dần, ý thức về pháp luật về lòng yêu mến công lý và khát khao đấu tranh cho công lý được cụ cố giác ngộ trong con. May mắn thay, qua đó con được biết Ông Bà có một người con làm linh mục là Cha Mathew. Không bao lâu sau, con được thấy người Cha cao lớn lần đầu lúc Cha xách cặp mạnh mẽ bước "Về nhà 36  thăm Bố Mẹ" khi ra Thái Hà dâng lễ. Chủ nhật hôm đó cũng là lần đầu tiên con được Nghe Bài giảng của Cha. Sau đó những lần Cha ra Hà Nội ông bà Cố đều nhờ con đưa đến nhà thờ đi lễ hoặc nhắc con phải đi dự lễ, nghe giảng lễ rồi về kể lại cho Ông Bà.

Cha ơi, Năm tháng trôi qua với bao nhiêu khó khăn cho cả giáo xứ Thái Hà chúng ta, cho Giáo Hội Việt Nam và cả cá nhân con. Vượt lên trên những đau khổ tột cùng, mãi khắc ghi trong tim con là vòng tay của Cha vào ngày 11 tháng 4 năm 2011 khi con vừa được anh em đón về từ nhà tù Hỏa Lò. Hôm đó mặc dù đã khuya, Cha Gioan Lưu Ngọc Quỳnh đề nghị Gia đình Xa quê nán lại đón con. Con thấy xấu hổ và choáng ngợp trước tiếng chào đón của những người anh em, và từ bên cánh cửa phải của Nhà thờ, Cha bước đến dang một vòng tay thật rộng ôm con vào lòng. Nước mắt con cứ thế chảy dài. Con đã từng được nhiều người yêu thương ôm chặt nhưng chưa bao giờ con thấy một vòng tay dang rộng và sau đó ôm chặt mình như vậy. Nó diễn ra trong một khoảng khắc thật đặc biệt và tràn đầy xúc động. Lúc đó ký ức tuổi thơ trỗi dậy, ở tuổi 40 con tự thấy mình như đứa trẻ của nhiều chục năm trước, không chỉ nhỏ bé về hình thể, con còn nhỏ bé về tình yêu thương, về trí tuệ để trọn vẹn nhỏ bé trong vòng tay của Ngài.

Cha ơi, lần cách xa cha gần đây nhất trong vòng 30 tháng, vợ con con thấy thật sự ấm lòng mỗi khi được về Thái Hà, nơi đó có nhiều cha, nhưng đặc biệt là Cha luôn ân cần trao đổi, động viên vợ con và các em của con. Mặc dù con bị cách ly xa xôi nhưng mỗi khi được thăm gặp, Hiền luôn nhắc đến Cha, đến Cha Phong, Cha Quỳnh và các linh mục khác trong nhà thờ đã cầu nguyện cho con, ủi an gia đình con trong những thời khắc khó khăn. Là người tân tòng, vợ con đã thực sự học hỏi được rất nhiều từ những giáo huấn về đức tin của Ngài qua biến cố của gia đình con. Chúng con còn nhớ ngày đứa con thứ 3 ra đời, Cha đã đến tận bệnh viện phụ sản chúc lành cho cháu và đặt tên Thánh của cháu là Clara Assisi. Từ đó gia đình con gọi cháu là Asi. Hôm qua con nói Cha đã được Chúa gọi về. Asi đã bảo "Cha về Thiên đàng". Asi đòi xem lại ảnh và chúng con cùng đọc kinh cầu nguyện cho ông. Cha ạ, quanh quất đâu đây trong gia đình con vẫn còn trĩu nặng hình bóng Cha. Chúng con hy vọng đó chính là những viên gạch xây dựng nên ngôi nhà đầy tình thương yêu Kito giáo. Chúng con tri ân sâu nặng và xin tạ ơn Cha về tất cả những điều đó

Cha ơi, có một điều đã giúp đức tin con trưởng thành hơn mà đã thông báo với Cha trong bức thư cuối năm 2014, con đã đấu tranh suốt 2 tháng để được gửi ra cho Cha từ nhà tù An Điềm. Bức thư đó ban đầu có 8 trang nhưng sau 2 tháng tranh cãi, cuối cùng họ gọt đi và chỉ còn 4 trang gửi về cho Cha. Con rất vui khi biết rằng bản gốc đã đến được được cha Giuse Nguyễn Văn Phượng và một bản copy cũng đã được gửi cho Cha vì khi đó Cha đang chữa bệnh bên Mỹ. Trong thư, ngoài những kỷ niệm sâu nặng với Cha và Ông bà Cố, điều con vui mừng thông báo với Cha là mình đã được giải phóng khỏi sự vướng mắc về đức tin khi đọc Kinh thánh phần Cựu ước và triết học. Con bối rối về sự phát triển của tinh thần và vật chất, về sự tiến hóa "sinh quyển" của Charles Darwin và Kinh Thánh. Có những lúc con hoang mang, lo lắng. Thế nhưng nhờ vào cuốn sách "Hiện tượng con người" của cha Teihard De Chardin do Cha giới thiệu mà con đã thực sự hiểu được một cách hài hòa về sự tiến hóa sinh của "sinh quyển" và "tuệ quyển" cùng với đích hướng đến của điểm Omega. Cuốn sách đã cho thấy một sự cộng hưởng và khả năng triển nở của "Tuệ quyển". Cha ơi, đó thật sự là một biến cố trưởng thành về đức tin của con. Nó bắt đầu do em Quyết đọc được bài giới thiệu của Cha và mua cuốn sách gửi cho con đọc trong tù. Vì có thời gian nên con cũng nghiền ngẫm khá lâu. Con thấy đúng như lời giới thiệu của Cha về cuốn sách là "Tiến trình tư duy khoa học trong sách đã cho ta nhìn thấy một chiều kích mới của đức tin, giúp nhiều tâm hồn tìm ra những viễn cảnh mới mà Thần học cổ điển kinh viện thời Trung Cổ và Cận đại không thể cung cấp". Con là một tâm hồn như vậy, dường như bị tắc tịt trong tư duy và đã tìm ra được viễn cảnh mới. Con đã được truyền một cảm hứng và lý luận cho đức tin thêm vững chắc và phong phú. Tóm lại là con được "sáng mắt, sáng lòng" qua cuốn "Hiện Tượng con người" do Cha viết giới thiệu.

Cha ạ, cách đây 20 ngày thôi khi đến thăm Cha, dù đang nằm trên giường bệnh và rất yếu, cha vẫn tha thiết hỏi về những vấn về xã hội, vẫn đau đáu trước tương lai của đất nước, dân tộc và giáo hội. Cha hỏi han chi tiết và rõ ràng từng vấn đề một. Khi vợ chồng con ra về, Cha vẫn giữ chặt tay níu lại, và nói thêm là Cha tin tưởng là nhiều thứ sẽ còn thay đổi và đất nước sẽ có được dân chủ tự do, nhân dân sẽ ấm no. Cha quan tâm đến tương lai của "Hiện tượng con người" và giá trị cuốn sách. Thế đó, cho đến tận những ngày cuối cùng, cha vẫn sống trọn vẹn, đầy đủ từng giây phút. Cha vẫn hết lòng hết sức cho người nghèo, cho công lý và sự thật, cho cả những vấn đề thần học hiện đại. Cha vẫn cố gắng chiến đấu dẻo dai và có một niềm tin bền bỉ nhằm chiến thắng bệnh tật.

Cha ơi, còn một điều mà khi đốt nén hương lòng này con cũng phải viết ra để khẳng định một lời nói và cũng là để minh oan cho Cha. Đó là trong bữa tiệc Xuân 2011, giữa 6 trí thức Hà Nội hơn 70 tuổi, con đã hỏi thẳng rằng: "Có phải vào năm 1971 Cha đã từng mặc áo dòng đi rải truyền đơn chống chế độ Việt Nam Cộng Hòa, làm lợi cho Cộng sản như một vị giám mục đã nói hay không ?". Cha đã trả lời "Có ! nhưng không mặc áo dòng và truyền đơn đó là kêu gọi hòa bình". Cha còn giải thích thêm là "Khi đó khát vọng hòa bình lớn lao chưa từng có, phủ lấp hết mọi chuyện". Con tin là cho đến hôm nay, khi trút hơi thở cuối cùng về với Chúa - khát vọng đó vẫn mãi mãi bao trùm Cha. Trước khi ra đi chỉ mấy tiếng đồng hồ, Cha đã nắm chặt tay con, nhìn vào con một cái nhìn bình an sâu thẳm, chứa chan một khát vọng hòa bình. Như đã từng ghi thư cho Cha, giữa bốn bức tường giam lạnh giá và những vòng dây thép gai bao quanh, Con thấy được lòng yêu mến hòa bình và tinh thần bất bạo động của Cha. Cha là tấm gương để con hằng ngày sám hối, học hỏi và canh tân hầu xứng đáng với những lời huấn dạy của Cha.

Vĩnh biệt Cha khi một tác phẩm về Cha đang dang dở, Vĩnh biệt Cha - một người tu sỹ trí tuệ có một không hai mà con từng gặp - Vĩnh biệt thân xác Cha nhưng giá trị sống mà cha truyền dạy, sẽ mãi vẫn còn đây, sống mãi với con và gia đình mình.

Hà Nội đêm 2/3/2016



Friday, September 11, 2015

Cùng mừng sinh nhật LS Lê Quốc Quân

Sắp tới sinh nhật mình, lần tìm trên mạng mới thấy được tấm lòng của anh em, bạn bè dành cho mình thật lớn lao vào ngày sinh nhật khi đang trong tù ngục. Xin đăng lại đây lần lượt một số video clip như một lời tri ân chân thành tới tất cả.




Tuesday, September 08, 2015

"Lê Quôc Quân, ou le courage de Prométhée" - Concours des avocats 2014

Xin cám ơn Luật sư Maître Alexandra Dumitresco, thuộc Đoàn Luật sư Pháp, Người đã dự thi Concours des Avocats năm 2014 với chủ đề là bài thuyết trình bào chữa cho tôi. Tôi nghĩ thật ấn tượng, một phần là do vụ việc của tôi nhưng phần nhiều là do trình độ, khả năng diễn xuất và ngôn ngữ hùng biện của Bà. Xin cám ơn vì tất cả !
---------------o0o-----------





Tuesday, December 25, 2012

NHỮNG SỰ KIỆN LỚN TRÊN THẾ GIỚI VÀ VIỆT NAM TRONG NĂM 2012 DO BÁC SỸ LÊ TRẦN LUÂN BÌNH CHỌN



Mỗi một năm vào dịp Giáng Sinh, bác Sỹ Lê Trần Luân hiện đang cư ngụ ở Sài Gòn, luôn tự bình chọn ra 10 sự kiện nổi bật nhất trong năm trên toàn thế giới và 10 sự kiện nổi bật của Việt Nam. Năm 2012 đang qua đi, hôm nay bác sỹ Luân chính thức tự bầu chọn những sự kiện sau đây: 

Tuesday, December 18, 2012

HIẾN PHÁP HAY LÀ BẢN HỢP ĐỒNG ĐIỆN NƯỚC ?


Tôi biết rằng những điều tôi viết sau đây có thể bị Đảng Cộng sản vứt vào sọt rác hoặc thậm chí tệ hơn là có thể bị tống giam nhưng lòng tin vào con người, sự hệ trọng của vấn đề cùng ý thức công dân thúc bách tôi.

Đó là từ ngày 2/1 đến 31/3/2013 Nhà nước sẽ lấy ý kiến nhân dân về dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992, tháng 5/2013 sẽ trình quốc hội và nếu không có những sự biến lớn thì tháng 11/2013 nhân dân Việt Nam sẽ có bản Hiến pháp mới.

Đây sẽ là bản hiến pháp thứ 5, không kể nhiều lần sửa đổi, trong một thời gian chỉ hơn 6 thập kỷ những người cộng sản cầm quyền.

Chi tiết thì có đầy dẫy những điều khoản mâu thuẫn, lập lờ hoặc hỗn xược thách thức trí tuệ dân tộc Việt nhưng tôi sẽ không đi vào cụ thể mà chỉ nói lên ý nghĩa và tầm quan trọng của một bản hiến pháp hầu mong các đại biểu quốc hội hiểu và tranh đấu cho dân.

Tuesday, December 11, 2012

VẪN MẸ, LÀ NIỀM AN ỦI ĐỘNG VIÊN


Là con: Bố mất, mẹ già đang ốm…
Là anh trai trưởng: Em trai bị bắt, em gái đang mang thai tiếp tục vào hỏa lò….
Là chồng của vợ, bố của 3 con thơ, khi kẻ gian theo vào tận trường mẫu giáo…
Là giám đốc: Nhân viên bị khám nhà, đe dọa, ép làm chứng gian….
Dường như không còn gì căng thẳng hơn nữa.

Con làm gì ? con cần thiết cho ai ?

Con vẫn nhớ, trong nhà thờ, đã hứa “sẽ đấu trong một cuộc đấu cao đẹp, chạy hết quãng đường và giữ vững niềm tin”

Con vẫn nhớ, họp gia đình, mẹ nói: “Vững tâm đi, khổ đau các con chịu hôm nay vẫn thua xa ông bà mình hồi cải cách nhiều”.

Vẫn mẹ, là niềm an ủi và động viên con giữ vững lý tưởng mình.

Con cám ơn Mẹ nhiều !