Tuesday, April 27, 2010

TINH THẦN NGÔ QUANG KIỆT VÀ SỰ CANH TÂN GIÁO HỘI



Hồ Học – Trần Trung Luận


Việc triển khai nghị quyết “trong năm 2010 bằng mọi giá phải đẩy được Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt ra khỏi Hà Nội” khởi sự ngay sau sự kiện Toà Khâm Sứ nổ ra, với sự phối kết hợp của nhiều cấp, nhiều ngành mà thường trực cho nghị quyết này là ngành an ninh.


Một loạt các biện pháp mạnh, trực diện đã được tung ra, đúng là “bằng mọi giá” như: huy động cả hệ thống truyền thông nhà nước vào cuộc vu khống, bôi nhọ đe doạ Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt và linh mục, giáo dân Hà Nội.


Nguyễn Thế Thảo, Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội, công khai tổ chức họp báo quốc tế để thể hiện ý đồ, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết dẫn đầu phái đoàn cấp cao sang tận Vatican yết kiến Giáo hoàng để thương lượng, tìm hậu thuẫn, tác động từ trên cao… Rồi Phạm Quang Nghị, Bí thư Thành uỷ Hà Nội, xua cả ngàn quân cảnh với “súng ống giáp trụ” trang bị tận răng, đập nát cây Thánh giá bê tông tận trong núi thờ Đồng Chiêm, đánh đổ máu giáo dân ngay dưới chân Thánh giá… cũng chỉ để “Bẫy” cho được Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt vào những sai lầm cụ thể để dễ bề thanh toán ông.


Đây là cách xử lý thường thấy của lãnh đạo “cộng sản” Việt Nam trong khi phải đối diện với mâu thuẫn, đó là “đánh rắn dập đầu”, ở đây là đánh thẳng vào trung tâm cuộc phản kháng vì “công lý, sự thật” của giáo dân Hà Nội kéo dài hai năm qua với các sự kiện lớn như Toà Khâm sứ, Thái Hà, Tam Toà, Loan Lý, Đồng Chiêm… “trung tâm” chính là “Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt”.



Với bản chất cố hữu, với não trạng xơ cứng, thiển cận, “lãnh đạo cộng sản” không đủ nhận thức để nhận ra rằng: khát vọng “công lý, sự thật” là hệ quả tất yếu, là sản phẩm của một xã hội đầy bất công và dối trá mà họ đang ngự trị. Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt chỉ là một lãnh đạo tôn giáo thuần tuý, thực thi những trách nhiệm thuộc tôn giáo của mình. Cá nhân ông tồn tại trong “không gian tôn giáo”, không lệ thuộc vào chính trị nên đẩy ông ra khỏi Hà Nội theo những cách đầy “chính trị” như lãnh đạo cộng sản đã làm nhằm dập tắt “tinh thần Ngô Quang Kiệt” trong giáo dân là không đem lại kết quả… cùng lắm chỉ là chuyến “dưỡng bệnh” tại Vatican với những cố gắng “thay người” hay “thêm người” là đã diễn ra mà thôi.



Trái lại lúc này đây, khi mà quyết định của Toà Thánh Vatican bổ nhiệm thêm TGM Phó cho Tổng Giáo Phận Hà Nội được công bố chính thức, “tinh thần Ngô Quang Kiệt” bỗng bừng dậy trong lòng giáo dân Hà Nội đến ngay cả tác giả “nghị quyết” cũng không thể ngờ được. Linh mục Phạm Minh Triệu nói “Nhiều giáo dân đã gọi điện tới và khóc”.



Một cán bộ cộng sản cấp cao đã phải thốt lên “thà cứ để nguyên ông Kiệt ở mức dưỡng bệnh có khi còn hơn”.


Cũng phải nói lại và nói thêm một chút là thật ra cá nhân vị Tổng Giám Mục này không có gì là nguy hiểm. Ông sống “tốt đời đẹp đạo” các hoạt động của ông hoàn toàn mang dáng dấp của một nhà “tu hành đạo hạnh” hơn là “thủ lĩnh”. Thế nhưng “tình yêu thương” “đức công chính” trong con người “tu hành đạo hạnh” ấy là “THẬT” nên bỗng trở thành “tinh thần Ngô Quang Kiệt” với kết tinh là “công lý, sự thật, hoà bình” trong cái xã hội ngập tràn bất công dối trá này, bất cứ ai là nạn nhân đều tựa vào, hướng đến…

Giáo dân thắp nến cầu nguyện đòi “công lý sự thật” trên đất đai của tiên tổ bị cướp, bán vào tay “tư bản đỏ” là chủ chăn, ông lên tiếng bênh vực chở che… Giáo dân bị bắt bớ, đánh đập oan uổng, với “tình yêu thương” ông tới thăm động viên… Biểu tượng Thánh giá bị xúc phạm, là tín hữu ông tức tốc có mặt cùng chịu nạn… là người “công chính” ông lớn tiếng giữa UBND Hà Nội “tôn giáo là quyền chứ không phải ơn huệ xin cho” Một người không Công Giáo nào đó khi được tiếp xúc với ông đã phải thốt lên rằng “không có gì đao to búa lớn hay bí hiểm ở con người này”.



Như thế thì việc phải rời khỏi sứ vụ không ảnh hưởng đến sự tận hiến cho Giáo Hội của Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, và sự thăng tiến phẩm hạnh của riêng ông, người ta đều hiểu tâm tình, lựa chọn của ông trong lúc này là ”tín thác” và “xin vâng”. Nghĩa là để trả thù cho đựoc cá nhân ông, giới lãnh đạo cộng sản cũng đã phải trả những cái giá rất đắt, mà tinh thần “Ngô Quang Kiệt” vẫn cứ sống và cháy lan ra trong từng trái tim của giáo dân Hà Nội.


Nhưng ác nghiệt thay sự ra đi của ông lại là việc thực hiện nghị quyết của Đảng Cộng Sản ”trong năm 2010 bằng mọi giá phải đưa được Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt ra khỏi Hà Nội”. Là “thắng lợi” lớn của một thế lực chính trị thân Trung Quốc trong giới “lãnh đạo cộng sản” đang lồng lộn trong cuộc tranh cướp quyền lực (sẵn sàng tung ra những đòn giang hồ hạ đẳng nhất như: ly gián, chia rẽ, mua chuộc, lật lọng)…



Đau đớn hơn là những tiếng kêu thét đòi ”công lý sự thật” của giáo dân, tài sản giáo hội bị chính quyền “tư bản đỏ” cưỡng đoạt, Giáo Hội bị thế quyền khinh miệt chèn ép, những cây Thánh giá thiêng liêng tiếp tục bị đốn hạ, những “tượng Đức Mẹ” tiếp tục bị bắt giữ, hàng loạt những linh mục có “tinh thần Ngô Quang Kiệt” sẽ lại ra đi… không ai biết sẽ có bao nhiêu phiên toà xử giáo dân sẽ được tổ chức để chào mừng Đại Hội Đảng toàn quốc…


Và nếu đúng là như thế thì điều mà những người ngoài công giáo cho là thảm hoạ có thể sẽ là : Khối Công giáo tại Việt Nam đang trên đường hợp nhất sẽ ra sao? Qua hệ thống truyền thông mạng Công Giáo chúng ta dễ dàng nhận thấy sự phân mảnh vốn tiềm ẩn nay đã xuất hiện. Sự phân biệt giữa hai miền Nam Bắc, sự phân hoá về nhận thức giữa các hàng giáo phẩm, linh mục…



Nguy hiểm hơn cả là sự phân hoá giữa con chiên và chủ chăn… Thiên chúa Giáo miền bắc Việt nam nguy cơ có thể chỉ còn là một tín ngưỡng “công giáo” tại gia khi “Giáo Hôi duy nhất, thánh thiện, công giáo, tông truyền” đang rạn nứt nhiều nguy cơ đổ bể. Sự hình thành Anh Giáo, Chính Thống Giáo, Tin Lành… trong lịch sử nhân loại cũng được bắt đầu trong những hoàn cảnh như thế này đây.



Rõ ràng đau đớn, mất mát nhất là khối Công Giáo Việt Nam với gần 500 năm đầu rơi máu chẩy để có “Giáo Hôi duy nhất, thánh thiện, công giáo, tông truyền”… Và sung sướng nhất , thụ hưởng nhiều nhất là những chủ nhân ông của nghị quyết “trong năm 2010 bằng mọi giá phải đẩy được Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt ra khỏi Hà Nội”.

Vẫn biết quyết định của toà thánh Vatican là tối hậu nhưng để cho nó thành hiện thực thì không thể không có Giáo Hội Công Giáo Việt Nam gồm giáo dân, chủ chăn (cả những phẩm hàm cao nhất).



Chúng ta đã thấy những cố gắng… đến hết lòng của những nhười công giáo chân chính, tiến bộ: một thỉnh nguyện thư chăng, một cuộc biểu lộ tình cảm vĩ đại chăng… tới Giáo Hoàng, tới tất cả những Giáo Hội Công Giáo có trên thế gian này… và tới cả tân Phó tổng giám mục Hà Nội, để “tinh thần Ngô Quang Kiệt” là sức sống, là niềm tự hào của toàn Tổng giáo phận Hà Nội…



Cuộc canh tân giáo hội đã bắt đầu từ những giáo dân.

Saturday, April 24, 2010

THƯ NGỎ CỦA HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM

Cha Pascal Nguyễn Ngọc Tĩnh - Người đã giới thiệu Phụ lục 3 này trong Bài Viết "Em Người Đâu"

THƯ NGỎ CỦA CÁC GIÁM MỤC VIỆT NAM –NĂM 2002

Kính gửi: Quý vị lãnh đạo các cơ quan lập pháp của Nhà nước Việt Nam:

Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân

“Phục vụ con người là mục đích tối cao” của mọi tổ chức và cơ chế xã hội (xem Nghị quyết Đại hội Đảng lần VI), vì lẽ con người là mục đích, là cứu cánh, là trọng tâm của mọi hoạt động văn hóa, kinh tế, xã hội. Từ chân lý căn bản này về con người với nhân phẩm và nhân quyền của họ, nảy sinh những nhu cầu, những đòi hỏi bức thiết phải đáp ứng để xây dựng và phát triển một xã hội nhân bản, một xã hội không làm què quặt và hủy hoại con người. Những đòi hỏi bức thiết đó là:

I- Xóa giảm những khuyết tật hiện hữu của xã hội;

II- Phát huy những giá trị nhân bản làm cho con người ngày càng trở nên người hơn, sống xứng với phẩm giá của mình hơn.

I. XÓA GIẢM NHỮNG KHUYẾT TẬT HIỆN HỮU CỦA XÃ HỘI

1. Khuyết tật thứ nhất là hiện tượng tha hóa con người.

Sự tha hóa con người xuất hiện và lớn dần trong xã hội hiện nay:

- khi chủ nghĩa tiêu thụ đưa đẩy con người vào trong một mạng lưới những thỏa mãn hời hợt, giả dối;

- khi lao động được tổ chức nhằm bảo đảm tối đa cho lợi nhuận mà không lưu tâm cải thiện đời sống và thăng tiến phẩm giá người lao động;

- khi diễn ra sự đảo ngược giữa phương tiện và mục đích: con người vốn là mục đích của sự phát triển thì lại bị biến thành đơn thuần là phương tiện sản xuất;

- khi tự do được coi như là quyền được làm bất cứ điều gì mình thích, bất cứ điều gì mà cảm tính của mình cho là có lợi trước mắt cho bản thân, cho phe phái, đang khi tự do đích thực là quyền làm những gì mà lương tâm thấy được phép làm vì công ích, vì lợi ích của thế hệ hiện tại và mai sau. Thực tế cuộc sống hiện tại cho thấy: khi tách lìa chân lý về con người với nhân phẩm và nhân quyền của họ, tự do trở thành sự tùy tiện hoặc ngẫu hứng của những kẻ có quyền thế.

2. Khuyết tật thứ hai là cơ chế bất công và tha hóa con người.

Cơ chế xin-cho là một điển hình. Cơ chế xin-cho là một cơ chế bất công và tha hóa con người vì những lý do sau đây:

- Cơ chế xin-cho biến những quyền tự do của công dân thành những thứ quyền mà Nhà Nước nắm trong tay và ban bố lại cho người dân dưới dạng những cái phép, đồng thời biến Nhà Nước từ một tổ chức có chức năng phục vụ công ích trở thành một chủ nhân ông nắm các quyền tự do của người dân và ban phát các phép tự do lại cho họ thường theo sự tùy tiện chủ quan hơn là theo những tiêu chuẩn khách quan. Như thế cơ chế xin-cho vừa đi ngược lại công ích và xóa đi các quyền tự do của người dân, vừa bôi đen hình ảnh của một Nhà Nước của dân, do dân và vì dân. Đó là điều làm tha hóa con người.

- Theo thông tin của báo chí, cơ chế xin-cho còn là nguyên nhân làm thất thoát 50% các nguồn thu vào công quỹ, và làm thất thoát 50% phần còn lại khi phải chi ra cho công ích. Điều này có nghĩa là 5% hoặc 7% dân số là những người có thế lực và quyền lực thì hưởng 75% từ công quỹ quốc gia (trong con số 75%, có 50.000 tỷ đồng/năm của riêng ngành xây dựng), phần còn lại của dân số là hơn 70 triệu dân chỉ hưởng được 25%. Thực tế này tạo ra một tình trạng bất công trầm trọng trong xã hội và không ngừng làm gia tăng hố sâu cách biệt giàu nghèo trong lòng một dân tộc. Chính vì thế mà tham nhũng một cách có hệ thống quy mô trong xã hội ngày nay không những là một quốc nạn, song còn là một tội ác đối với đất nước và dân tộc.

II. PHÁT HUY NHỮNG GIÁ TRỊ NHÂN BẢN LÀM CHO CON NGƯỜI NGÀY CÀNG TRỞ NÊN NGƯỜI HƠN, SỐNG XỨNG VỚI PHẨM GIÁ CỦA MÌNH HƠN

1. Phát huy phẩm giá con người. Điều này đòi hỏi trong các quan hệ xã hội phải quan tâm tôn trọng con người như là trọng tâm của mọi hoạt động văn hóa, kinh tế, xã hội, nghĩa là các sinh hoạt văn hóa, kinh tế, xã hội phải hướng đến sự phát triển và thăng tiến con người toàn diện cả mọi mặt vật chất, tinh thần và tâm linh. Khi một trong ba mặt thiếu phát triển, con người trở nên hụt hẫng, què quặt, dị tật.

2. Phát triển xã hội và thăng tiến con người trên nền tảng chân lý. Một xã hội được coi là có trật tự và phù hợp với nhân phẩm khi đặt nền tảng trên chân lý. Chân lý căn bản trong quan hệ giữa người với người là mọi người đều bình đẳng về nhân phẩm. Chân lý này đòi hỏi phải gạt bỏ mọi kỳ thị và phân biệt đối xử, phải xóa đi những hình thức chuyên chế, phải loại trừ mọi gian dối xảo trá ngày nay đang tràn lan trong mọi lãnh vực của cuộc sống con người và xã hội.

3. Phát huy tình liên đới trong mọi sinh hoạt gia đình và xã hội. Tình liên đới chỉ được xây dựng và phát huy vững bền trên nền tảng tôn trọng con người, tôn trọng các quyền của họ, tôn trọng sự tự lập chính đáng và quyền tự quyết của con người, tôn trọng các giá trị đạo đức trong truyền thống văn hóa. Tình liên đới đòi hỏi phải nhìn xa hơn bản thân của tổ chức, của phe phái để phục vụ cho sự phát triển của xã hội, cho sự thăng tiến của con người gia đình.

4. Phát huy tính phụ đới. Tình liên đới trong sự tôn trọng các quyền tự do của con người đòi hỏi tổ chức xã hội phải mang tính phụ đới. Tính phụ đới là một đặc tính của tổ chức xã hội trong đó một tập thể cấp cao không can thiệp vào nội bộ của một tập thể cấp thấp, không làm mất thẩm quyền và tính tự lập của nó, song tạo điều kiện giúp nó phối hợp hoạt động của mình với những hoạt động của tập thể khác nhằm mưu cầu công ích. Do đó, con đường phát huy tính phụ đới đòi hỏi:

Chính quyền tạo điều kiện cho các cá nhân và tập thể công dân sử dụngcác quyền của con người. Trong các quyền đó, phải kể đến quyền bình đẳng, quyền và bổn phận chu cấp cho các nhu cầu vật chất, tinh thần và tâm linh của cuộc sống con người, gia đình và tập thể, quyền sáng kiến và tham gia các hoạt động phát triển xã hội, thăng tiến con người và gia đình, cả việc củng cố nền tảng pháp lý của cộng đoàn chính trị trong một quốc gia.

Dành cho mình độc quyền hay một quyền hành quá lớn trong các lĩnh vực của đời sống gia đình và xã hội, đó là con đường dẫn đến chuyên chế và độc tài, quan liêu và bao cấp, áp bức và bất công, là những tệ nạn làm tha hóa con người.

Tính phụ đới theo nghĩa trên là nền tảng để xây dựng một xã hội dân chủ, một Nhà Nước của dân, do dân và vì dân. Thiếu nền tảng này, Nhà Nước với chức năng phục vụ công ích trở thành một cỗ máy thống trị độc tài, và nhân dân từ địa vị làm chủ đất nước trở thành phương thế phục vụ cho cỗ máy đó. Đó là điều làm tha hóa con người và phân hóa xã hội.

5. Phát huy ý thức và thiện chí phục vụ công ích. Trước hết công ích đòi hỏi phải tôn trọng con người, tôn trọng nhân phẩm và các quyền tự do của họ. Do đó, chức năng phục vụ cho công ích đòi buộc chính quyền:

(1) tạo điều kiện bảo đảm cho mọi công dân hưởng những nhu yếu sao cho xứng hợp với phẩm giá con người;

(2) xóa bỏ những luật lệ bất công và những biện pháp trái với luân thường đạo lý trong truyền thống văn hóa của dân tộc, vì lẽ đây là những cơ chế và biện pháp làm tha hóa con người. Cơ chế xin-cho là một điển hình về luật lệ bất công. Phá thai hằng năm hơn cả triệu trường hợp là một điển hình về biện pháp trái với luân thường đạo lý mà những hậu quả đã và đang diễn ra không biết đưa tương lai dân tộc đi về đâu.

Kính thưa Quý Vị,

Là những người yêu mến quê hương, ai trong chúng ta cũng mong muốn xây dựng Việt Nam thành một đất nước giàu đẹp, văn minh, giàu tính nhân bản. Chính trong tinh thần đó, chúng tôi xin gửi đến Quý Vị thư ngỏ này.

Kính chúc Quý Vị luôn an lành, mạnh khoẻ và thành đạt.

Trân trọng kính chào.

HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM

Friday, April 23, 2010

LỘN XỘN Ở QUỐC GIỖ HÙNG VƯƠNG


Hôm nay là ngày 10/3 Âm Lich, ngày giỗ tổ Hùng Vương. Một Lễ Quốc giỗ mà có những điểm chính mắt thấy được sau đây thì thật là đau lòng, Đây có thể được coi là một bi kịch văn hóa chỉ có ở thời kỳ dị giáo và loạn thần hậu Cộng sản Nguyên Thủy ở Việt Nam như bây giờ:

Điều đập vào mắt đầu tiên của phần Nghi Lễ quan trọng nhất là một đám người đứng lộn xộn phía trước đền chính, không hề có thứ tự, hàng lối và trang phục. Chủ Lễ diện com lê. Phần lớn đội đầu trần, một số khác mặc áo nâu, đội khăn xếp không hiểu là loại lễ phục gì đứng lung tung. Rải rác trong đám đông ngay trước khi dân hương còn đội mũ quân đội, mũ vải, mũ chìa…

Ngay trên hàng đầu cong queo là Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Đức Kiên, Nguyễn Thiện Nhân và một số quan chức khác, người thì chắp tay, người thì để tay thẳng đứng kiểu chào cờ, người thì đan tay trước bụng. Mặt Thiện Nhân trông như bị thần kinh cứ nhướn mắt, giật lông mày. Một nhân vật đứng thập thò phía sau cứ ghé sát tai Triết thì thầm như có việc gì. Những gương mặt kỳ dị, trông đau khổ và cau có. Cảnh tượng thật là bi hài, lố nhố hết sức;

Sau đó đoàn đứng bên trên được mời vào dâng hương. Nhóm Nguyễn Minh Triết (6 người) đi vào đứng trước điện thì được giao cho mỗi người 3 que hương. Sau khi giao xong thì một ông khác đến đứng ra thu lại hết ngay trên tay ông Triết, Kiên, Nhân, Thọ. Các ông này đứng ngẩn tò te một lúc, vẻ mặt trông lại càng đau khổ tợn

Sau đó thì có các em đưa hoa vào, mỗi trao cho mỗi người một bó hoa huệ. Khổ cái là hoa huệ lại bọc giấy bóng kính sáng phía sau như kiểu đi mừng sinh nhật. Các “đồng chí” cắm hoa vào thì bình hoa nhỏ mà bó hoa to nên nó đổ kềnh xuống. Tội Đồng chí Thiện Nhân phải dựng dậy mà nó vẫn nằm oặt ra. Sau khi cắm hoa xong thì các “đồng chí” mới được đưa hương cho và vái.

Màn vái hương thật vô cùng hài hước, người thì vái đứng chỉ hơi cúi đầu, kẻ thì gập mình thật sâu, khi kẻ này lên thì người kia xuống, lỗ đỗ như đâm gạo, lộn xộn vô cùng, có kẻ dừng người kia vẫn vái. Nhìn mặt quan chức nào cũng thấy tội nghiệp vì thiếu hiểu biết về nghi lễ, có người còn đội nguyên cả mũ nón quân phục đứng vái.

Sau phần vái là rót rươu. Rượu đựng ở trong 2 loại chai khác nhau, một vỏ chai nhựa Lavie, một bình cổ kiểu Trung Hoa rất đẹp. Bụp một cái, Triết rót đầy gần đầy 3 ly, khổ cho Thiện Nhân rót sau rón rén mãi đến đầy, Sau Nhân là đến ông Bí thư tỉnh ủy Phú Thọ, gắng mãi để thêm 1 giọt…cứ như vậy người đến sau chỉ làm giả bộ rót rượu vào nhưng vì cũng phải cố thêm 1 giọt nên nó tràn ra cả.

Hết màn rót rượu đám người lộn xộn lại kéo nhau ra sân. Trong khi các đồng chí khác vẫn tiếp tiếp tục vào thắp hương, đổ tràn rượu ra. Có kẻ hắt rượu đi để tiếp rượu vua Hùng. Trong khi các quan chức ở trong điện vẫn đang vái thì phía ngoài Chủ tịch nước đã đọc diễn văn.

Bài diễn văn của Triết Ngắn nhưng không quên nhắc đến công ơn ghê rợn của Đảng cộng sản. Vừa đọc Chủ tế vừa bạnh hàm bặm môi, kiểu như muốn dồn toàn bộ tức giận vào bài đọc. Ngài không quên nhắc Hồ Chí Minh nhiều lần và Đại Hội Đảng sắp đến.

Sau đó là phần báo cáo chính của Quan chức - Thứ trưởng Lê Tiến Thọ. Vì là nghệ sỹ sân khấu, Chàng đóng luôn làm diễn viên, đeo một cặp kính đen của thầy bói bắt đầu cẩn báo với các Vua Hùng. Đầu tiên chàng ca ngợi hôm nay: “Cờ đỏ sao vàng, thênh thang thánh điện” và báo cáo thành tích chiến nhau của Việt Nam. Kể từ thời Mẹ Âu Cơ đến nay. Suốt cả một bài dài đều ca ngợi tinh thần tẩn nhau của dân Việt với Trung Quốc và đỉnh cao là: “Đảng cộng sản như ánh Chiêu Dương lãnh đạo nhân dân đánh cho Mỹ cút – ngụy nhào”. Đọc cáo thư văn cổ mà giọng đọc gồng lên đanh thép như tiếng hô xung phong. Vua Hùng nghe xong chắc khiếp vía vì con cháu thật là gấu.

Bi hài nhất là đến đoạn cuối : “Nay gặp buổi”…..(lời văn cổ) không biết chuyển ý thế nào thành: “Nay gặp buổi Đảng ta đổi mới tư duy…” Nghe hết sức dở người. Bài đọc lẫn lộn giữa văn cổ và văn mới, từ dùng thì vừa hiện đại lại vừa mông lung, thô thiển nhưng lại mịt mù khó hiểu. Đám đông đứng nghe thì lộn xộn, quay ngang quay ngửa, có một phụ nữ có vẻ ra dáng tổng quản mama, hằm hằm quan sát.

Còn nhiều điều vô lý và nực cười khác nữa mà không thể nêu ra đây. Nói chung cả một chương trình tường thuật về Lễ hội Vua Hùng thể hiện rất rõ sự tột cùng băng hoại văn hóa và các nghi thức Nhà nước. Sau gần 50 năm “phá đền chùa làm kho hợp tác xã” Bây giờ bắt đầu một thời kỳ nhố nhăng khác, các nghệ sỹ cãi nhau về kịch bản, đạo diễn và tiền cát sê đến mức bỏ luôn việc lo Quốc giỗ, Chủ tế không biết cách làm sao cho đúng lễ, Quân sư quạt mo thì lợi dụng để đánh nhau, dùng thần thánh để lòe nhau, vừa huyênh hoang vô thần lại vừa sợ thánh vật.

Đây chính là hệ lụy văn hóa đau đớn mà con cháu Vua Hùng hôm nay phải gánh chịu.

Copy từ nhận xét của Lê Nguyễn Thái Hà

Thursday, April 15, 2010

THƯ REAGAN GỬI BREJNEV


Chưa đầy 6 tuần sau khi nhậm chức tổng thống, Reagan nhận được bức thư của tổng bí thư đảng Cộng sản kiêm Chủ tịch nước Liên Xô Leonid Brezhnev, tái khẳng định chính sách của Liên Xô bằng những lời lẽ cứng rắn. Reagan muốn bắt đầu một thời kỳ tan băng và đáp lại bằng một giọng mềm mỏng hơn.

Tháng 4/1981, Reagan ngồi trong nhà tắm nắng ở Nhà Trắng và thảo một bức thư cho Brezhnev trên loại giấy vàng. Mặc dù bản cuối cùng của bức thư được công bố vào năm 1990, bản nháp đầu tiên, viết bằng chữ của Reagan, tới gần đây mới được phát hiện.

____________o0o______________

Ngài Chủ tịch kính mến!

Tôi lấy làm tiếc nhưng tôi có thể hiểu được những lời lẽ có phần gay gắt của ngài trong bức thư gần đây. Dù sao chúng ta cũng nhìn nhận vấn đề từ những quan điểm triết học đối lập.

Phải chăng chúng ta đã để cho lý tưởng, quan điểm chính trị, kinh tế và các chính sách của chính phủ ngăn cản mình xem xét những vấn đề hằng ngày, rất thật của những người dân mà chúng ta đại diện? Liệu một gia đình trung bình của người Nga có sống sung sướng hơn hay thậm chí họ có biết được rằng chính phủ của họ đã áp đặt ý mình lên nhân dân Afghanistan ?

Trong bức thư của mình, ngài ám chỉ rằng những việc này trở nên cần thiết vì những tham vọng mở rộng lãnh thổ của Mỹ, rằng chúng tôi có những mưu đồ đế quốc và vì vậy là một mối đe doạ đối với an ninh của nước ngài và các quốc gia mới nổi. Không những không có bằng chứng cho lời cáo buộc đó, mà còn có bằng chứng rõ ràng rằng Mỹ, trong khi đã có thể làm bá chủ thế giới mà không gặp nguy hại gì, đã không theo đuổi nỗ lực nào tương tự như thế.

Khi Thế chiến II kết thúc, nước Mỹ có nền công nghiệp không bị tổn hại duy nhất trên thế giới. Sức mạnh quân sự đạt tới đỉnh cao và riêng mình chúng tôi có thứ vũ khí mạnh nhất, bom nguyên tử, cùng khả năng không cần phải bàn cãi là có thể đưa nó tới bất kỳ nước nào trên thế giới. Nếu chúng tôi muốn làm bá chủ thế giới, ai có thể chống lại chúng tôi? Nhưng nước Mỹ đã đi theo một con đường khác - con đường độc nhất vô nhị trong lịch sử nhân loại. Chúng tôi sử dụng sức mạnh và sự phồn vinh của mình để xây dựng lại những nền kinh tế bị chiến tranh tàn phá, bao gồm cả những nước đã từng là kẻ thù của chúng tôi.

Khoảng một thập niên trước, ngài Chủ tịch, tôi và ngài đã gặp nhau ở San Clemente, California . Khi đó tôi là thống đốc bang California , còn ngài đang hoàn tất các cuộc thảo luận với tổng thống Nixon. Những cuộc gặp đó đã thu hút sự quan tâm của toàn thế giới. Chưa bao giờ hoà bình và thiện chí giữa con người với con người lại gần kề đến thế. Khi chúng ta gặp nhau, tôi đã hỏi là liệu ngài có biết rằng hy vọng và khát vọng của hàng triệu, hàng triệu người trên khắp thế giới đang phụ thuộc vào những quyết định đạt được tại các cuộc họp của các ngài hay không.

Ngài nắm tay tôi bằng cả hai tay và cam đoan rằng ngài biết điều đó và bằng cả trái tim và khối óc mình, ngài sẽ gắng sức để thực hiện những hy vọng và ước mơ đó.

Nhân dân trên thế giới vẫn còn hy vọng. Quả thật, các dân tộc trên thế giới, bất chấp những dị biệt về chủng tộc và nguồn gốc sắc tộc, có rất nhiều điểm chung. Họ muốn có quyền kiểm soát đối với số phận của cá nhân mình. Họ muốn theo đuổi nghề mà mình chọn và được trả công một cách công bằng. Họ muốn chăm lo cho gia đình trong hoà bình, không làm hại ai và cũng không bị ai làm tổn hại. Các chính phủ tồn tại là nhằm phục vụ lợi ích của họ chứ không phải ngược lại.

Ngài Chủ tịch, lẽ nào chúng ta lại không quan tâm đến việc phá bỏ những vật cản đã ngăn cản người dân của chúng ta đạt những mục tiêu đơn giản này?

Và lẽ nào một số vật cản này không phải sinh ra từ những mục đích của chính phủ vốn không liên quan đến những nhu cầu và mong muốn đích thực của người dân?...

Ký tên

Ronald Reagan

Sunday, April 04, 2010

ĐẠO HẠNH TỪ CHÂU


ĐẠO HẠNH TỪ CHÂU

Tùy bút của Anne Lê Nguyễn Thái Hà

Nhà thờ cổ ngay ngắn trên bờ mà nghiêng nghiêng dưới nước chuyển động chậm dần theo chiều buông lơi. Cồn đất hiền lành đầy chim cá ngàn năm xưa giờ thấp thoáng màu cờ vàng trắng. Đường đá nhỏ ngoằn nghèo tỏa sáng bởi những câu từ bất hủ, vượt qua sinh tử, dẫn Ta và Mi đến Linh Sơn từ một vùng sũng nước.

Ta và Mi.

Chiều Tiệc Ly hoang hoải.

Không gian man mác đầy tràn kỷ niệm. Ta bước nhẹ, run run sợ giẫm vào thời gian, sợ chạm phải không gian, sợ quá khứ không còn quyến luyến tương lai. Mi rình mò, mưu toan giết chết Ngôi Hai, phá sợi khói mỏng manh huyền nhiệm giữa Trời và Người, dùng lửa của cây bạch lạp lớn hung hãn đốt Tin mừng.

Ta và Mi song hành.

Cung Thánh sơn son thiếp vàng, rực rỡ như một ngàn sắc nắng, lộng lẫy một miền ấm cúng thâm sâu. Kiến trúc cổ đem cái rạng rỡ của nội dung, thách thức với thời gian gấp gấp và không gian nhỏ hẹp của mái vòm, bật lên nỗi đau thâm Tuần Thánh, vừa đủ tím để xướng lên niềm hy vọng. Giữa tâm là Ngã, lủng lẳng đó niềm đau và nỗi kính sợ của cả một nền văn minh đương đại.

Ta cố vùng lên. Mi theo Ta.

Ngã lần từng nếp gấp thời gian, trong hân hoan và mệt nhọc. Nơi đó không xa Ta, không xa Mi. Nó vì, cùng, với, của, trong và bởi Ngã. Ngã thấy, ngay tại đây và lúc này, sao tôn giáo lại hiện sinh đến thế, tiệm cận Huyền Cơ là một tiếng quẫy đạp của cá dưới ao, nụ cười của trẻ trong sân và lời kinh liên lỉ trên những nóc nhà. Ngã đòi buộc sự thiêng liêng của Ánh sáng, của Đường, Sự thật và là Sự sống, đơn giản như bông hoa đang nở, buồng chuối quả to đang chín, tượng thiên thần gãy ngón hay giọt nước mắt rơi khi Ngài giảng lễ.

Đạo hạnh Từ Châu !

Cha của ráng chiều yên bình đưa mình thánh, Ngài nói rằng vì Ngã muốn nên Một nên đã hiến sinh, dẫn đạo bằng hình, làm của ăn đàng cho hàng vạn sinh linh. Ta và Mi trong Ngã, đứng nhìn hoàng hôn, lắng nghe trong sâu xa âm vang của một chiều núi Sọ, miên man mê trong giờ phút sinh thì của hai ngàn năm trước. Ta và Mi trong Ngã, băng qua đại dương và núi cao truyền giáo, nghe rõ tiếng phập của máy chém trên bờ bãi sông Hồng hôm nao. Đám dân quê xác xơ chạy dọc hai bờ, khóc nức nở giữa một chiều loang lổ máu. Thủ cấp còn đây. Hang toại đạo nén chặt các linh hồn, lễ truyền chức thổi những mầm non mới nhú, lan mướt cả cỏ cây. Hồn cha xanh như gió thiên thần…

Thần khí bay là là………

Nắng nhạt dần phía xa. Giờ đã điểm cho đêm ngày giao hoan. Ta và Mi đối diện. Trước mắt là mặt hồ thẫm màu gợn sóng, vuông vức và sòng phẳng, cuồn cuộn phản chiếu trong lòng Ngã nhưng nhức tội lỗi, đay nghiến khởi đi từ sự sám hối tận căn. Sóng của thiên đường và hỏa ngục, của sa tăng và thánh thần, của thanh cao và trần tục, của dâm dục và Tam điểm, nhằng nhịt khóc lóc trong nhục thể hữu hạn Ngã ban.

Thần khí ấm cúng trườn lên……

Sau Ta và Mi, các Bà Đạo đức mệt mỏi tựa lưng vào cột đền thờ, sâu một niềm đau viên mãn, giãn nở cả một dàn bình ca. Niềm vui đạo hạnh trong đau thương tuần thánh, qua tháng ngày, xưa và nay, hiện lên trên từng đường gân thớ thịt. Dưới lớp tóc bạc trắng kia là gì mà khi mệt nhoài vì đau khổ, cả trong và ngoài, cả thể xác và tâm hồn, cảm được cả một miền ý chí trong tận hiến hy sinh. Tiếng Than ôi lê thê, âm hưởng sầu muộn của một làn điệu Ngắm Rằng xa xưa bên bàn thờ Vọng. Gia trưởng đập đầu xuống đất, thiếu nữ âu sầu như tiền đồ lệ thuộc, đấm ngực xót xa mà vẫn lấp lánh duyên tươi.

Thần khí rúc và hun đúc lửa lòng ……

Các em nhỏ hồn nhiên bước qua Ta và Mi. Ngã hiện lên trên những khuôn mặt, gấp gáp bơm vào chập chững những nụ cười trẻ thơ làm rạng rỡ cả màn đêm đang đến. Sáng cả vô minh. Thời gian trôi và Mi ắt ngộ. Bến Mê kia sẽ nhường cho bờ Giác. Mi chạy tuột ra khỏi Ta, vọt lên trời và chui xuống ao. Mi thả Ta ngồi bệt trên bậc tam cấp xét mình nhớ về đoàn rước nhiều kiều nữ tung đầy hoa trước mặt. Nhớ giây phút quỳ gối rửa những bàn chân Giao Chỉ nứt toác, phong sương. Mi bỏ Ta trở về với nền đất lạnh tựa Ngã nằm sấp trong lễ tấn phong. Mi ru Ta bằng nghi lễ và thiết tha đòi thế tục.

Thần khí phục sinh trong Thụ tạo….

Những dãy nhà cổ, những hàng cột và tượng thánh, áo cũ và sách lễ Latin… Bóng hình muôn năm đó Mi mang theo lao vào bao la. Mi tan vào trong nước để làm Thủy Hoàng Đế nhưng Ngã bảo “Khởi Thủy là Lời”. Mi hòa vào bầu trời cao và sang để làm dương gian nhưng Ngã bảo “Chúa Trời là Lời”. Ngã bảo: “Mi là Ngộ Không đái vào ngón cái của Như Lai”.

Chuỗi ngày cực khổ vừa qua và đang tới. Máu và nước mắt, ánh sáng và tối tăm, vinh quang và điếm nhục, vững chãi giữa mong manh, tất cả nhòe đi trong từng lát cắt của cuộc đời. Trong sự cô đơn của Ta và Mi giữa một biển người, nghe vang vang đâu đây tiếng Ngã gọi phục sinh. Sự sống lại của Ngã trong loài thụ tạo: Ta và Mi.

Từ Châu – Chiều thứ 5 Tuần Thánh 2010



Friday, March 12, 2010

Đảng cộng sản cần Canh Tân



Đến hẹn lại lên, những người cộng sản rục rịch chuẩn bị đại hội cho riêng mình trong 2 năm Canh Dần và Tân Mão. Ý chí của một nhóm người tiếp tục bao trùm lên toàn bộ dân tộc Việt Nam. Mỗi một câu chữ trong nghị quyết sẽ lại trở thành, thậm chí vượt trên, những điều luật thực định trong vòng 5 năm tới.

Nhưng đó là với những người vô cảm, còn đối với những ai suy tư đến tiền đồ dân tộc thì thực tiễn đang rối như tơ vò. Đảng đang bế tắc hoàn toàn về lý luận. Con tàu Việt Nam chới với giữa biển khơi đầy sóng cả. Đảng trở nên “lì” còn dân quẫy đạp trong nghèo túng trở nên rất dễ “liều”. Một Việt Nam phơi ra “sức khỏe” tài nguyên cạn kiệt và một lương tâm xã hội rách nát.

Lý tưởng cộng sản truyền thống đâu rồi ?

“Mừng thọ” 80 năm, nhiều người nói với tôi Đảng CS nay đã quá già.

Đúng vậy, không những già, Đảng đã chết. Học thuyết Mác Lê Nin xây dựng CNXH từ lâu không còn tồn tại trong thực tế. Những ý niệm mơ hồ về CNCS không còn sải cánh bướm rực rỡ trên khắp địa cầu, mê hoặc những ai lạc hậu dấn thân.

Nó đã chết ngay khi Các Mác đặt trên nền tảng công hữu và vô thần, trực tiếp tấn công vào hai bản thể quan trọng nhất của con người: Quyền tư hữu và Tôn Gíao. Hai thuộc tính quan trọng này ngay lập tức quay lại “gặm nhấm” dần lý tưởng chủ nghĩa CS cho đến khi nó tự sụp đổ.

Nó đã chết vì lực lượng lãnh đạo là giai cấp vô sản giờ không còn nữa. Các quan chức đảng viên đã trở thành những nhà tư bản lớn, quay lưng lại với đồng bào cùng khổ để tiếp tục bảo vệ thành quả kinh tế của mình bằng những tập đoàn khổng lồ, các công ty sân sau và qua các “nhóm lợi ích”.

Gía tiêu dùng cứ lạnh lùng tăng giữa đám quần chúng bần nông ngơ ngác. Nội lực kinh tế trở nên bọt bèo trong cơn bão hàng ngoại. Không ai đứng ra bảo vệ nhân dân một cách thực tâm.

Nó đã chết vì thành phần cơ bản của Chủ Nghĩa cộng sản là công nhân và nông dân đã bị gạt ra khỏi đời sống, bần cùng hóa đến tột độ. Lưng say nắng trên những thửa ruộng còm và chân tay tê dại trong những nhà máy tăng ca. Hàng ngàn công nhân mất việc, nông dân mất đất trở thành dân oan, dương biểu ngữ đi khắp phố phường để đòi công lý. Họ thấy cái CNXH mong ước ngày nào giờ trở nên vô hồn và trống hoác.

Chủ nghĩa cộng sản thực sự đang chết dần vì những toan tính lợi ích riêng tư của từng đảng viên khi phấn đấu vào đảng. Nhiều người bạn tôi thú nhận rằng họ đã “ăn gian” khi tuyên bố: ‘Suốt đời hy sinh cho lý tưởng Cộng sản” ngay trong buổi lễ kết nạp đảng viên.

Đảng Cộng sản phải canh tân

Năm Canh dần và Tân Mão là thời điểm để chúng ta sám hối và Canh Tân. Là đảng cầm quyền lãnh đạo dân tộc, Đảng CS phải đi đầu trong nhiệm vụ khó khăn nhưng tốt đẹp đó.

Với 3 triệu đảng viên, chỉ chiếm hơn 3% dân số, Đảng Cộng sản úp trùm cả dân tộc, không chỉ bằng ý thức hệ mà còn bằng cả một hệ thống cơ sở vật chất và nguồn ngân sách không kém gì Nhà nước. Trụ sở và bộ máy nhân sự của Đảng không nhỏ hơn của Nhà nước từ trung ương đến cấp xã. Cặp nhà nước “song trùng” nghênh ngang “đớp” ngân sách của tất cả chúng ta, công khai ghi rõ tại điều 46 Điều lệ Đảng.

Vậy, canh tân nghĩa là Đảng cần phải thu nhỏ lại và nhường không gian sống cho xã hội dân sự lớn dần lên. Một cơ chế dân chủ phải được thiết lập nơi một Nhà nước nhỏ gọn phải ra đời bằng bầu cử tự do và phổ thông đầu phiếu.

Những đảng viên Cộng sản hiện nay đang tự vo tròn lại. Họ không còn dám xả thân vì nghiệp lớn. Nhiều đảng viên nay né tránh, lười biếng và phủ nhận chính mình. Phần đông quan chức “ngậm miệng ăn tiền” và thủ dâm tư tưởng.

Đảng CS không còn đổ mồ hôi sát cánh cùng nhân dân lao động. Đảng viên không còn vò áo cho nhăn đi, sà xuống bên bếp lửa, chia nhau cùng đồng bào điếu thuốc, thao thức về tiền đồ dân tộc ngày mai. Những bản làng trên cao nguyên xa xôi, những ngọn đồi hẻo lánh thưa dần bước chân của những người CS nhưng dày đặc dấu giày của ngoại bang qua dự án Bauxite và Trồng rừng.

Lý thuyết cộng sản mất đi tính quyến rũ hoang dại. Nó trở nên trần trụi và lai căng.

Tất cả điều đó đã làm cho Đảng Cộng sản trên toàn thế giới chết. Dù GDP có tăng lên, nhiều công trình lớn được khánh thành nhưng đạo đức xã hội cạn dần. Thực tế cho thấy rằng sức mạnh không nằm ở cơ bắp. Vũ khí, cảnh sát và hơi cay như tan đi khi lời kinh Hòa bình được cất lên. Sáu tàu ngầm hạng Kí Lô, tám máy bay Sukhoi chỉ là cá cơm và muỗi mắt giữa biển cả và bầu trời rộng lớn nếu như lòng dân nơm nớp lo sợ, sống không bình an.

Bởi vậy, đảng phải tự ý thức đổi mới là nhiệm vụ đầu tiên và quan trọng nhất. Đảng phải thẳng thắn sám hối và canh tân từ trong sâu thẳm chứ không chỉ thay đổi bề ngoài rồi lại tiếp tục ngụy biện, chắp vá một cách thiếu cơ sở.

Người cộng sản và món nợ dân chủ

Dù bị ràng buộc bởi quyền lợi và danh vọng nhưng ước muốn vươn lên để tốt hơn, dân chủ hơn, lương thiện hơn là đòi hỏi mãi mãi trong tâm hồn của mỗi một chúng ta, cả những người cộng sản lẫn những người chống cộng.

Và khát vọng đầu tiên để trưởng thành phải là một thể chế dân chủ. Đa nguyên sẽ mang lại cho ta một đời sống rạng ngời và huyên náo, là cơ sở để thiết lập xã hội văn minh.

Nhưng sẽ hỗn hoạn nếu như không xây dựng một Nhà nước pháp quyền.

Vậy, Hiến pháp mới phải mở rộng tối đa nhân quyền và phải được cụ thể hóa chi tiết trong các điều luật. Tên đảng phải thay và tên nước phải đổi. Các điều luật lập lờ, nước đôi, tối nghĩa phải triệt để loại bỏ. Luật hội, Luật biểu tình, Luật trưng cầu dân ý vốn đã bị “quy hoạch treo” tại điều 69 của Hiến Pháp gần 20 năm nay, phải được nhanh chóng ra đời.

Đây là cơ hội cuối để thể hiện. Những lãnh đạo cộng sản thương dân phải có trách nhiệm nói. Vì đang giữ trong tay toàn bộ báo chí nên phải thực hiện sứ mệnh của ngôn ngữ, đặt tổ quốc lên trên hết, kết hợp chiến hữu cấp tiến quanh mình nô nức tìm một hướng đi cho dân tộc. Đảng đừng nhỏ nhen, rình mò và dập tắt những tiếng nói khác mình vốn chẳng làm gì nên tội.

Tôi đã đi nhiều nơi và tôi đã thấy. Vì đã thấy nên tôi tin. Tôi tin rằng chúng ta đang có lỗi. Có lỗi với những người dân oan đang mất đất, những công nhân ngộ độc trong nhà máy; có lỗi với tổ tiên khi lãnh thổ bị mất, tài nguyên bị bán; có lỗi khi đạo đức suy đồi, trẻ em bỏ học, thư viện vắng người và chiều cao dân tộc thua kém…. Chúng ta có lỗi vì đã để lại cho con cháu một di sản đầm đìa trong nợ nần và tan hoang về môi trường sống.

Đảng đang mắc nợ vì đã ngoắc cả CNCS và vốn vay ODA lên cổ dân. Nếu sòng phẳng với lương tâm, Đảng phải tự vấn mình và không được xù nợ ! Đảng phải gánh trách nhiệm đó để canh tân chính mình, làm việc một cách rộng lượng và vô tư với mọi thành phần thuộc mọi tổ chức của thế hệ hiện tại để trả nợ và xây dựng đất nước cho thế hệ tương lai.

Có như vậy mới xứng đáng là quân tử và Đại hội đảng XI mới được gọi là thành công.


Thursday, March 11, 2010

X-Cafe VN - Đừng sợ


Giai đoạn từ ngày 19/1/2010 cho đến hiện tại một trong những giai đoạn khó khăn nhất mà diễn đàn X-Cafe đã trải qua kể từ ngày thành lập đến nay. Diễn đàn đã bị tin tặc tấn công bằng DDoS nặng từ ngày 19/1/2010, trùng vào thời điểm chính quyền trong nước xét xử và tuyên án các nhà dân chủ ở Việt Nam. Điều này cho thấy đây là một hành động có hệ thống và có chỉ đạo hẳn hoi vì nó được kết hợp với sự việc các ISP ở Việt Nam đồng loạt dở bỏ firewall để tin tặc có thể dùng nhiều máy trong nước tấn công vào máy chủ của diễn đàn. Đây là một tấn công kéo dài liên tục trong nhiều ngày với một hệ thống botnet hỗ trợ với gần 40 nghìn máy tham gia. Vào thời điểm bị tấn công mạnh nhất, toàn bộ đường truyền của máy chủ hoàn toàn bị bão hoà.

Sau khi các hành động DDoS thất bại, tin tặc lại tiến hành thêm một bước tấn công khác. Ngày Chủ nhật 28/2/2010, tin tặc giả dạng làm thành viên diễn đàn và đăng link có virus gài bẫy một thành viên của Ban Quản trị và đã lấy được thông tin đăng nhập vào phần quản trị của diễn đàn (Admin Control Panel). Sau nhiều giờ thâm nhập, tin tặc đã tải được hồ sơ của hơn 19 nghìn thành viên trong đó có hơn 7 nghìn thành viên đang sinh sống tại Việt Nam. Sau đấy tin tặc lại dùng những dữ liệu ăn cắp được để gửi email thông báo diễn đàn sẽ đóng cửa hoặc doạ dẫm các thành viên trong nước. Và tồi tệ hơn, tin tặc đã đăng toàn bộ thông tin của thành viên của diễn đàn tại một website khác nhằm gây hoang mang, sợ hãi cho các thành viên ở trong nước.


X-cafe VN bị hack - Các thành viên đừng sợ



Diễn đàn mạng hay nhất, hấp dẫn nhất về chính trị là X-cafevn đã bị tấn công. Đây là một cuộc tấn công lật đổ kinh hoàng và gây sốc nhất trên mạng. Toàn bộ danh sách các thành viên kể cả hình ảnh ngày sinh và các thông số liên quan của hàng chục ngàn người đã bị "tin tặc" lật tung. "Tin tặc" sẽ lần lượt công bố danh tính và quan hệ của các thành viên trong mục "mỗi ngày một nhân vật".

Trước mắt các thành viên hãy bình tĩnh và chấp nhận sự công khai. Đừng sợ ! Những việc làm của các thành viên đều không vi phạm pháp luật Việt Nam. Chiến thuật công bố lần lượt sẽ gây sức ép tâm lý và sự căng thẳng tối đa lên các thành viên. Điều đó có thể làm nhiều bạn hoảng sợ và bị khuất phục. Đừng sợ ! Nếu cần chính chúng ta sẽ công khai hóa toàn bộ các hoạt động của từng thành viên của mình.

Hiện nay chính "tin tặc" đã mở một trang web giới thiệu về các bước đánh sập và công bố nhân vật và hình ảnh tại đâyhttp://x-cafevn-db.info/.Các thành viên có thể vào đó để đọc để tham khảo nhưng nếu không giỏi về IT xin đừng đi vào sâu vào quá vì có thể có mã độc cài đặt sẵn. Đây là cách thức chiêu dụ page view rất hấp dẫn của tin tặc.

Tình hình hiện tại rất khẩn cấp nhưng các thành viên không được mất bình tĩnh, phải hết sức tự tin vào lòng yêu nước, tính cao đẹp và trong sáng của các thành viên đã tham gia xây dựng diễn đàn. ! Đừng sợ !

Là một độc giả yêu thích của diễn đàn và là một luật sư, tôi sẵn sàng và lấy làm vinh dự nếu được tư vấn, hỗ trợ hoặc bào chữa cho các thành viên của diễn đàn bị sách nhiễu hoặc bị câu lưu vì đã bày tỏ quan điểm của mình một cách ôn hòa theo đúng tinh thần của diễn đàn. Nếu ai có nhu cầu xin liên hệ Luật sư. Lê Quốc Quân - Công ty TNHH Gỉai pháp Việt Nam, số 2 Lô 11A Đường Trung Yên 3- Trung Hòa - Cầu Giay - Hà Nội.


Sunday, September 27, 2009

AI PHẢI TRẢ LỜI


Bài Viết sau đây được đăng lại từ trang bauxitevietnam.info, Là của Nguyên Phó Tổng Biên tập phụ trách báo Du Lịch, người bị đình chỉ chức vụ và bị thu hồi thẻ nhà báo vì trong số báo Du lịch xuân 2009 đã đề cập đến lòng yêu nước, đến Trường sa, Hoàng sa của Việt Nam và cuộc biểu tình trước đại sứ quán Trung Quốc cuối năm 2008

Ai phải trả lời

Nguyễn Trung Dân

Tôi đã thử đặt trên bàn hai thứ: Một là các trang báo DU LỊCH số Xuân 2009 đã đăng các bài viết mà vì nó, báo bị đình bản 3 tháng – và cho đến tận hôm nay – toàn bộ nhân viên bị nghỉ việc không có lương ăn. Tôi thì bị đình chỉ chức vụ và thu hồi thẻ nhà báo. Và thứ khác và “lạ”, là bài báo trên trang Báo Điện tử của Đảng CSVN do ông Đào Duy Quát làm Tổng Biên tập, Trung ương Đảng là cơ quan chủ quản, đã dịch ra và đăng tải thông tin khoe sức mạnh của quân lực… “Tàu mình” đang tập trận nơi Biển Đông có Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam, ca ngợi sự biểu dương lực lượng của nước “Tàu mình” như chốn không người nhằm xác lập vai trò của kẻ xâm lược. So sánh để thử hiểu được điều gì đang xảy ra trên đất nước tôi và đau đớn phải hiểu ra là “không thể hiểu được”.

Vì làm sao có thể hiểu nổi cùng là người Việt Nam “da vàng, mũi tẹt” mà ngôn ngữ “xa lạ” nhau đến vậy, cách đối xử với đồng đội, đồng chí mình sao mà ghê rợn như kẻ thù. Đình bản 3 tháng (từ 14/4/09 cho đên tận hôm nay – 26/9/09 là 5 tháng 12 ngày) là từng ấy ngày không lương ăn, không việc làm và kinh khủng hơn là không ai thèm biết đến sự tồn tại của hơn 50 con người đang vất vưởng, tội nghiệp chờ kiếm cho ra một người phụ trách mới. Mà là tội gì? Có chăng là tội muốn nói lên cho mọi người biết rằng Việt Nam vẫn có – và có nhiều – những thanh niên sẵn sàng xuống đường (và sẵn sàng chết) cho Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam (xem bài Tản mạn cho đảo xa của Trung Bảo). Và cho dù đã “lỡ lầm” mất Ải Nam Quan thì cũng cần ghi dấu “Hận Nam quan” cho con cháu mai sau biết được rằng: Nước Việt Nam ta hình cong chữ S, liền một dải từ Ải Nam Quan đến mũi Cà Mau (xem Hận Nam quan của Hoàng Cầm). Vậy thì đâu là điều đúng, sai để làm ra một quyết định kỷ luật như sau:

Quyết định đình bản báo Du lịch căn cứ vào “những sai phạm nghiêm trọng của Báo Du lịch số Tết Kỷ Sửu 2009.” Theo quyết định của Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông, “lãnh đạo Báo Du lịch đã không chấp hành sự chỉ đạo đối với các thông tin quan trọng, phức tạp, nhạy cảm, cho đăng những thông tin trên số báo Tết Kỷ Sửu 2009 vi phạm nghiêm trọng các quy định tại khoản 1, khoản 2 Điều 6 và khoản 2 Điều 10 Luật Báo chí, Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Báo chí.”

Có một điều, dù đã có một vài người biết, nay tôi cũng muốn được nói ra là tác giả Trung Bảo viết “Tản mạn cho đảo xa” là con trai đầu của tôi – đứa con mà khi nó vào đại học tôi đã căn dặn không được học và làm nghề báo. Bởi hơn 20 năm làm báo, tôi đã phải chứng kiến và trải qua bao điều dâu bể để mong con chọn sự bình an trong cuộc đời. Vậy mà như một định mệnh, cháu vẫn theo học khoa báo chí, ra trường làm việc ở báo Thanh Niên, và được xem là một thanh niên có ý thức đối với đất nước và có khả năng làm báo.

Khi cầm bàì báo Trung Bảo viết cho số Xuân Du lịch, tôi đã đắn đo rất lâu. Trong tình hình lúc ấy, với sự nhạy cảm cần thiết, tôi hiểu được điều gì có thể xảy ra khi các bài báo này được in ra. Thế nhưng, tất cả những điều có thể xảy ra ấy có khiến tôi chùn tay không dám ký duyệt cho đăng bài viết này, mà khi đọc tôi thật sự xúc động tận tâm can? Tôi thương cho bầu nhiệt huyết của lớp lớp tuổi trẻ sẵn sàng xả thân mình, xuống đường biểu tình và có lẽ không ngần ngại hy sinh thân mình khi tấc đất quê hương đang bị xâm chiếm. Rồi tôi sợ. Tôi sợ phải đối diện với ánh mắt con tôi, sợ phải nghe câu hỏi là bao nhiêu sự tích anh hùng của cha ông, sao bây giờ lại thế này? Và điều quan trọng này nữa: Có phải khi đã yên vị ngôi cao, được phong thánh bằng niềm kiêu hãnh đem lại độc lập dân tộc thì đất nước, lòng yêu nước đã trở thành của riêng một nhóm người độc quyền bắt người khác phải nghe, phải theo mình, mà mình thì không thấy điều gì quan trọng hơn cái ghế của mình. Ghế Phó Tổng Biên tập phụ trách của tôi có đủ sức chịu đựng những câu hỏi ấy không? Và tôi, tôi đang ở đâu, ở nhóm nào khi đất nước đang có nguy cơ bị xâm lăng như vậy?

Không phải chỉ tôi trả lời và không phải chỉ một mình con tôi hỏi. Cả dân tộc đang hỏi, và ai phải trả lời đây?

Chọn đăng những bài báo ấy tôi còn có tính toán làm phép thử. Bởi tôi vẫn tin rằng đâu đó thẳm sâu trong lòng mọi người dân Việt tấm lòng yêu nước nồng nàn đã đưa đất nước vượt qua bao họa xâm lăng. sẽ khiến cho người có trách nhiệm biết cách lèo lái, sẽ phải “đưa cao đánh khẽ” để báo chí, công dân có cách thể hiện tấm lòng, sự quật cường, không chịu khiếp nhược vớí bất cứ kẻ xâm lược nào, khi mà vì lý do nào đó nhà nước đang còn vận động “ngoại giao”, và ngay cả khi cho là báo Du kịch có “sai” (nhưng sai rất chân thành). Tôi đã nhầm. Họ đã cư xử như “NGƯỜI LẠ”.

Tôi đã cố gắng giữ sự yên lặng. Không than phiền việc mất chức, ngồi không (cái chức mà tôi vẫn tự trào là chưa kịp khoe với bạn bè đã mất). Không viết lách gì và cũng không muốn phát biểu với ai để trần tình phải trái, dù rằng ai cũng đồng tình là tôi bị tai nạn, nhưng đều thấy tôi như người “chết rồi” từ khi có quyết định của Bộ Thông tin và Truyền thông. Vì tôi vẫn hy vọng, có thể ở “tầm của tôi” khó hiểu được cách làm, những ứng xử của “tầng vĩ mô”. Giờ đây tôi buộc phải thất vọng. Cách thể hiện trên trang Báo Điện tử của Đảng (có nhiệm vụ lãnh đạo toàn diện ĐẤT NƯỚC) và cách KỶ LUẬT BẰNG TIỀN sự sai phạm, đối nghịch hẳn với sai phạm của báo Du lịch, của những người đang nắm vận mệnh quốc gia như đã làm, thì thật sự không hiểu nổi điều gì đang xảy ra với dân tộc chúng ta.

Nói không hiểu tức là đang hiểu vậy.

N.T.D. (tháng 9/2009)

Nguồn http://bauxitevietnam.info/c/11250.html