
Thất bại không có nghĩa là tôi sẽ không bao giờ đạt được điều đó nữa mà thất bại có nghĩa là tôi sẽ cần phải cố gắng nhiều hơn.
Tôi muốn làm con ruồi trâu đốt vào mông đít xã hội để nó nhảy lên phía trước !

Thất bại không có nghĩa là tôi sẽ không bao giờ đạt được điều đó nữa mà thất bại có nghĩa là tôi sẽ cần phải cố gắng nhiều hơn.

BÀN VỀ TỘI TRONG VỤ TAM TÒA
Trong vụ Tam Tòa xảy ra ở Đồng Hới, có 7 giáo dân bị bắt và khởi tố về tội: “Gây rối trật tự công cộng” và “Chống người thi hành công vụ”. Chi tiết tội nào đối với người nào thì ta chưa rõ vì chưa thấy quyết định khởi tố. Tuy nhiên để tìm hiểu kỹ hơn khía cạnh pháp lý của vấn đề, chúng tôi xin nêu ra sau đây một số đặc điểm của các loại tội phạm và xác định xem liệu các công dân đó có đúng là phạm tội hay không ?.
1. Thế nào là “Gây rối trật tự công cộng” ?
Thứ nhất: Gây rối trật tự công cộng là một hành vi phạm tội hình sự được quy định tại điều 245 Bộ Luật hình sự với nội dung chính là: “gây rối để làm mất trật tự”. Hành vi này chỉ bị coi là hình sự khi gây ra hậu quả nghiêm trọng hoặc đã bị phạt hành chính trước đó và chỉ áp dụng đối với người từ đủ 16 tuổi trở lên.
Người gây rối phải là người cố tình với mục đích tạo ra tình trạng bất ổn và có tính bạo động như đập phá, đốt phá xe cộ, đánh nhau để tạo sự rối loạn, xô xát, bất ổn.
Đối với các giáo dân thì việc dựng một cái lán tạm trong khuôn viên của Nhà thờ mà họ cho là sở hữu của họ là việc làm dân sự. Nếu sai thì thuộc vào hành vi hành chính và chịu điều chỉnh bởi pháp luật về hành vi hành chính.
Theo đó: Nếu chính quyền sở tại coi rằng việc dựng nhà tạm là trái pháp luật thì phải tiến hành lập Biên bản vi phạm có ký nhận của bên vi phạm (các giáo dân). Nếu đương sự không ký thì có thể nhờ người làm chứng xác nhận hành vi vi phạm. Từ Biên bản vi phạm (được coi như là một nguồn chứng cứ) UBND Huyện nơi có nhà thờ Tam Tòa ra Quyết định xử phạt hành chính. Quyết định xử phạt này sẽ được gửi cho các bên.
Trong Quyết định xử phạt hành chính thường có quy định rõ biện pháp xử phạt và buộc phải tháo dỡ, ghi rõ thời hạn có hiệu lực của quyết định. Luật pháp cho phép một khoảng thời gian là 30 ngày để cho bên vi phạm khiếu nại lên cấp trên hoặc khởi kiện quyết định xử phạt đó lên cấp cao hơn hoặc ra tòa an hành chính trước khi bị cưỡng chế thi hành.
Cuối cùng, nếu giáo dân sai thì vào thời điểm cưỡng chế để thi hành Quyết định hành chính, Luật pháp yêu cầu có đầy đủ cơ quan đại điện chính quyền địa phương, đại diện Viện Kiểm sát, đại diện các đương sự, và quyết định đó được đọc to cho mọi người nghe rõ sau đó mới tiến hành tháo dỡ theo cách ôn hòa nhất.
Thứ hai: Như đã nêu ở trên đặc điểm quan trọng của việc gây rối trật tự công cộng là những người tham gia cố tình tạo ra sự bất ổn như đốt phá, rượt đuổi, lật xe cộ, dựng vật cản giữa các nơi công cộng trong khi đó Giáo dân dựng nhà tạm rất trật tự và nhẹ nhàng. Bản chất của họ không hề muốn tạo ra sự bất ổn hoặc thu hút sự chú ý hoặc gây náo loạn đối với công chúng.
Vậy có thể khẳng định rằng : Giáo dân đã không phạm tội gây rối trật tự công cộng.
1. Thế nào là: “Chống người thi hành công vụ”
Điều 257 của Bộ Luật hình sự quy định: Chống người thi hành công vụ là hành vi dùng vũ lực, đe dọa dùng vũ lực hoặc dùng thủ đoạn khác cản trở người thi hành công vụ thực hiện nhiệu vụ của họ”.
Thứ nhất: Đặc điểm quan trọng nhất của hành vi này là: Dùng vũ lực hoặc đe dọa dùng vũ lực để chống lại người thi hành công vụ. Ví dụ bên sai phạm dùng dao, súng, búa, cuốc xẻng, gậy gộc tấn công lại trực tiếp đối với các nhân viên công lực. Thường là việc chống lại này phải gây ra một hậu quả nhất định (gây thương tích, xé rách sắc phục hoặc tước các công cụ hỗ trợ của nhân viên công lực). Khi đứng trước các nhân viên công lực, Thông thường nông dân luôn sợ và không dám dùng vũ lực trừ phi họ bị dồn vào thế cùng hoặc họ tin rằng việc làm của họ là đúng và nhân viên công lực sai.
Như trên đã phân tích, thông thường tất cả những việc này là hành chính cho nên, nếu được thực hiện đúng trình tự pháp luật không bao giờ dồn dân vào đường cùng. (cho dân có thời gian khiếu nại quyết định xử phạt, hòa giải…). Đồng thời, tội “Chống người thi hành công vụ” chỉ được cấu thành khi nhân viên công lực đang (đã bắt đầu và chưa kết thúc) thi hành một công vụ hợp pháp. Nghĩa là mọi thủ tục, trình tự phải đảm bảo đúng pháp luật và theo một trình tự do luật quy định.
Thứ hai: Bản thân các công dân nói chung, giáo dân Tam Tòa nói riêng, thường là chỉ bảo vệ những tài sản của mình (ví dụ công dân dành lại chìa khóa xe, níu xe lại không cho cảnh sát tịch thu, ôm thánh giá, giằng tay cảnh sát hoặc nằm lăn ra không cho phá dỡ…) tất cả những hành vi đó không phải là Chống người thi hành công vụ vì họ không sử dụng vũ lực, không đe dọa sử dụng vũ lực. Họ cũng tin rằng hành vi của Nhân viên công lực là không đúng.
Ngược lại với các hành vi của công dân thường bị coi là vi phạm, ta hãy tìm hiểu xem các cơ quan Công lực có thể đã phạm những tội gì:
1. Tội xâm phạm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của công dân.
Tội này quy định tại Điều 129 Bộ Luật Hình sự Nước CHXHCNVN. Theo đó “Người nào có hành vi cản trở công dân thực hiện quyền hội họp, quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến 1 năm hoặc bị phạt tù từ ba tháng đến 1 năm”.
Việc cơ quan Công lực can thiệp vào công việc của Giáo dân Tam Tòa rõ ràng đã cản trở quyền tự do tín ngưỡng tôn giáo của họ. Mặc dù đây có thể chưa bị coi là tội phạm khi thực tế là các giáo dân này không phải đang dâng lễ. Thế nhưng việc kéo đổ một nơi thờ tự trong đó có thánh giá đã được làm phép rõ ràng phải được xem như là hành vi xúc phạm tôn giáo. Việc giật sập ngôi nhà tạm không theo một trình tự thủ tục pháp lý nào được xem là hành vi cản trở công dân thực hiện quyền tự do tín ngưỡng của mình.
Việc lấy đi các vật dụng phục vụ việc thờ tự như: Khung nhà, Máy phát điện, Thánh giá, ảnh tượng…mà không có một biên bản nào đúng pháp luật đều được xem là những hành vi xúc phạm đến tôn giáo, cản trở quyền tự do tôn giáo của Nhân dân.
2. Tội lạm quyền trong khi thi thành công vụ:
Tội này được quy định tại Điều 182 của Bộ Luật hình sự. Theo đó, tội quy định “Người nào vì vụ lợi hoặc động cơ cá nhân khác mà làm trái công vụ thì bị phạt tù từ một năm đến bảy năm”.
Khách thể cần bảo vệ của tội phạm này là sự hoạt động đúng đắn của cơ quan, tổ chức. Sự lạm dụng đã làm cho cơ quan tổ chức đó bị mất uy tín và làm mất lòng tin của Nhân dân vào Đảng và Nhà nước.
Trong vụ Tam Tòa, việc các cơ quan công lực bỏ qua các giai đoạn phải có đối với một hành vi vi phạm hành chính để tiến hành cưỡng chế, phá bỏ nhà tạm là lạm quyền khi thi hành công vụ. Hành động này thực sự đã làm dấy lên trong lòng nhân dân những ngờ vực, nghi kị, không những sút giảm nghiêm trọng uy tín và lòng tin vào Đảng Cộng sản mà còn khơi gợi lên các hành vi chống lại chính quyền. Người lạm quyền đã sai phạm rất nghiêm trọng, theo quy định tại khoản 3, có thể bị tù đến 20 năm.
Đặc điểm quan trọng của loại tội này là người phạm tội phải là người có Chức vụ, quyền hạn. Bởi vậy, xét ra thì người chịu trách nhiệm về sự việc này cần bị truy tố trước pháp luật là Giám đốc sở công an tỉnh Quảng Bình hoặc là Một phó chủ tịch tỉnh phụ trách tôn giáo. Nếu quá trình điều tra cho thấy có sự làm quyền ở cấp lớn hơn, chức vụ cao hơn thì cần mau mau truy tố người đó ra trước tòa.
3. Tội cố ý gây thương tích hoặc gây tổn hại sức khỏe của người khác
Tội này được quy định tại điều 104 của Bộ Luật Hình sự. Theo đó ghi rõ: “Người nào cố ý gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khỏe của người khác mà tỷ lệ thương tật từ 11% đến 30% thì bị phạt cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm”
Đặc điểm quan trọng của tội này là cố ý gây thương tích (đánh, đập, rượt đuổi, xô đẩy… ) mà tạo ra sự tổn hại sức khỏe của nạn nhân. Nhìn hình ảnh linh mục Phê Rô Ngô Thế Bính bị đánh đập với những vết thương bên ngoài nhìn thấy được ta cũng thấy rõ ràng một số nhân viên công lực rõ ràng đã vi phạm vào Điều 104, cố ý gây thương tích cho công dân.
Đối với tội này thì sử dụng hung khí, cố ý gây thương tích cho nhiều người, với phụ nữ, trẻ em, người già yếu, người đáng kính trọng là những yếu tố cấu thành tội phạm cao và chỉ cần tổn hại thương tật dưới 11% thì cũng bị chịu trách nhiệm hình sự.
Trong vụ Tam Tòa, người vi phạm đã nhận thức rất rõ đó là linh mục nhưng họ cũng tiến vào đánh. Khi đánh họ hoàn toàn làm chủ tình hình, không bị kích động tinh thần mạnh. Đó chính là những yếu tố đòi buộc công an phải vào cuộc để truy tìm bọn “vô lại” vi phạm pháp luật ngay trước mũi công an. Yêu cầu này là sự đòi buộc của pháp luật. Nếu không, công an tỉnh Quảng Bình sẽ phạm vào tội “Không truy cứu trách nhiệm hình sự người có tội – Điều 294 Bộ Luật hình sự”.
4. Tội công nhiên chiếm đoạt tài sản
Tội này được quy định tại điều 137 Bộ Luật Hình sự. “Người nào công nhiên chiếm đoạt tài sản của người khác có giá trị từ năm trăm nghìn đồng đến dưới năm mươi triệu đồng thì bị phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.
Các công dân bị chiếm đoạt máy ảnh, máy phát điện, các khung sắt và đặc biệt là thánh giá…Đó chính là tài sản của các công dân. Hầu hết các tài sản này đều có giá trị hơn năm trăm ngàn đồng. Cơ quan chính quyền công nhiên chiếm đoạt giữa ban ngày với sự chứng kiến của nhiều người mà không hề có một văn bản nào xác nhận việc tịch thu. Đây rõ ràng là hành vi vi phạm pháp luật hình sự.
Đồng thời cũng lưu ý thêm rằng ất cả các công cụ như máy ảnh, máy nổ, không thể được coi là công cụ, phương tiện phạm tội. Luật pháp quy định công dân có quyền giám sát các hành vi của chính quyền và có thể chụp ảnh, ghi hình bất cứ nơi đâu, về bất cứ việc gì trừ những nơi có biển cấm chụp ảnh, ghi hình theo quy định của pháp luật. Còn việc sử dụng hình ảnh là một câu chuyện khác.
Thay cho lời kết
“Việt Nam có một rừng luật nhưng thường áp dụng luật rừng”. Vấn nạn được đáng buồn này vẫn đang đeo bám và làm khổ nhân dân. Thông thường nhân dân bị bắt, bị đánh đập, bị chiếm đoạt tài sản bởi hàng loạt vi phạm hiển nhiên của cơ quan công lực. Nhưng tại nhà giam, khi thì đe dọa, khi thì dụ dỗ, những công dân cô đơn yếu đuối của chúng ta lần lượt nhận tất cả những lỗi về mình, ký hàng loạt văn bản trái bản chất và trái sự thật để hợp lý hóa các hành vi vi phạm của cơ quan công quyền đồng thời chuyển sự vi phạm sang cho dân chúng.
Như vậy cơ quan công quyền đã chuyển hóa chứng cứ thành cơ sở pháp luật chống lại chính công dân do chúng ta chưa hiểu biết luật. Vì các hành vi tương tự sẽ xảy ra nhiều nên chúng tôi xin nhắc lại rằng: Điều 9 Bộ Luật tố tụng hình sự Việt Nam quy định “Không ai bị coi là có tội và phải chịu hình phạt khi chưa có bản án kết tội có hiệu lực pháp luật của tòa án”. Bởi vậy các anh chị em luôn luôn phải xác tín rằng mình là người vô tội cho đến khi ra trước tòa. Anh chị em cứ luôn ghi "tôi vô tội" trước khi ký bất cứ văn bản nào nếu buộc phải ký.
Xét cho cùng, Luật pháp là để bảo vệ mọi người nên hãy tìm hiểu và dựa vào pháp luật, hãy đấu tranh chống lại thứ luật rừng và đòi buộc cơ quan công quyền phải tuân theo pháp luật. Chúng tôi xin giới thiệu mấy dòng ngắn này chỉ để giúp chúng ta tin rằng mình không phạm luật. Khi đó thì mình mới không run, mới tiếp tục vững tin tranh đấu cho công lý và sự thật.

Sự kiện Tam Tòa thuộc tỉnh Quảng Bình đang thu hút sự chú ý của dư luận và liệu có thể trở thành một “lễ vượt qua” cho toàn cục không. Câu trả lời phụ thuộc rất nhiều vào cách hành xử của Chính Quyền Việt Nam.
Do tính chất phân tháp để tiêu diệt người Công giáo hàng trăm năm trước, Họ bị chia tách, lưu đày hoặc bỏ trốn đến những vùng hoang vu. Hơn 400 năm kể từ khi có những tín hữu đầu tiên, người công giáo chiếm tới 10% dân số và nằm ở hầu hết các vùng miền khác nhau trên đất nước Việt Nam.
Sau sự kiện Tam Tòa, ngày 26/7 hơn 200,000 giáo dân của Địa Phận Vinh đã đổ về 18 giáo hạt trong Địa Phận với những biểu ngữ và cờ Hội thánh trên tay.
Ngày 2/8 có 178 giáo xứ nằm rải rác trong khoảng chừng ấy xã tiếp tục đi bộ về các nhà thờ thắp nến cầu nguyện.
Đã có những giáo dân mang biểu ngữ ra đứng bên đường quốc lộ, nồng nhiệt photo các bài viết về Tam Tòa, không ngần ngại vào các hàng quán bên đường đưa cho những cư dân qua lại. Chưa bao giờ những người Công giáo nghênh diện mãnh liệt như hôm nay.
Đi ngang đường là một dấu hỏi nhưng đứng giữa đường là một dấu chấm than !
Nghệ thuật “vừa đánh vừa đàm”
Đức Thánh Cha Benedicto XVI mới tấn phong 4 giám mục cho Việt Nam và Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết chuẩn bị sang thăm Vatican sau việc Thủ Tướng diện kiến Ngài năm trước. Điều đó cho thấy kỹ thuật “vừa đánh vừa đàm” là một nghệ thuật của những người cộng sản. Họ có kinh nghiệm từ Geneve đến Paris, từ Washington đến Vatican.
Và kỳ lạ thay Vụ tòa Khâm Sứ và Tam Tòa đều có liên quan đến 2 cường quốc lớn nhất thế giới là Vatican và Mỹ. Trong khi Đại sứ quán của Vatican hết cơ hội chờ người nhận nhiệm sở, Chứng tích chiến tranh của Mỹ mong muốn trường tồn.
Nhưng đánh và đàm làm sao với sự xuất hiện ngày càng nhiều áp lực từ người anh em Trung Quốc thực sự làm đau đầu những nhà lãnh đạo đảng CS.
Trong khi người Công giáo đã vượt ra khỏi việc đòi đất mà là đòi công lý và sự thật, những câu chuyện về Trung Quốc chiếm đảo, đâm thủng tàu cá, giết hại ngư dân, xây dựng nhà máy, rượt đánh dân lành đang ngày càng được các Cha phổ biến rộng rãi…Trang Dòng Chúa Cứu thế đặt banner của Bauxiteinfo lên dòng đầu.
Sự khốc liệt của Miền gánh hai đầu đất nước
Qủa thật, Miền trung –dải đất gầy khẳng khiu, nơi có những con người mà tâm hồn bị va đập trở nên xác xơ, tuẫn tiết. Họ mong được cháy bùng lên !
Miền Trung nơi chiều ngang hẹp nhất của tổ quốc chỉ có 40 km, trải rộng những nghĩa trang dài hút mắt nhắc nhở cho chúng ta sự hy sinh và thôi thúc chúng ta đặt dấu hỏi về tội ác của tất cả những người đã khởi xướng chiến tranh.
Đồng Hới, thành phố duy nhất không có Nhà thờ, là điểm giữa cong lên như chiếc đòn gánh, gồng mình hứng chịu đạn bom gánh cả dân tộc suốt thời chiến, nay đã là nơi khởi phát cho những cuộc tuần hành và cầu nguyện bất bạo động đông nhất Việt Nam.
Quảng Bình nơi người mẹ kẹp ớt nhai cơm mớm cho con ăn từ bé đang làm nóng lên những linh hồn mộ đạo của hàng triệu người dân công giáo. Liệu có thể trở thành nơi khởi phát cho những thay đổi lớn lao chăng ?
Lịch sử đặt trên vai người Công giáo ?
Lịch sử phiêu du có khi đặt vận mệnh lên vai của những người thiểu số bình thường. Theo hồi ký Trường Chinh thì vào năm 1945, “Việt Nam lúc đó là một ngôi nhà trống, ai vào trước thì được làm chủ”.
Ngày Việt Minh bước vào ngôi nhà trống đó, Họ nhờ đội kèn của người công giáo duyệt binh, nhờ ông Nguyễn Hữu Đang là người công giáo làm lễ đài. Hát bài Quốc ca của Văn Cao với những ảnh hưởng của âm nhạc Nhà thờ. Giáo dân nô nức đi bầu cử lần đầu.
Trước đó Việt Nam có một Hoàng Hậu Nam Phương, xưa nữa một Công Chúa Mai Hoa, chị của vua Lê Thế Tông là tín hữu.
Trước năm 1954, những người công giáo Việt Nam chiếm một vị trí xứng đáng trong giới trí thức. Hàng Loạt Luật sư, kiến trúc sư, Bác sỹ theo tây học có tiếng ở Hà Nội và Sài Gòn là người Công giáo.
Cả một gia đình Công giáo họ Ngô đã trị vì nền Đệ nhất cộng hòa.
Ngày nay người công giáo Việt Nam rải rác khắp các quốc gia trên toàn cầu.
Thế rồi, những người vô thần “tiến hóa từ khỉ” lên cầm quyền, Học thuyết Mác Lê Nin vốn coi Tôn giáo là ma túy, được Đảng đưa thành nguyên tắc Hiến định, làm kim chỉ nam cho mọi hành động.
Người ta bắt đầu tấn công thánh thất, đập phá chùa chiền, đem miếu mạo làm sân kho hợp tác, vứt tượng phật ra trước ao chùa, hung hăng nhảy xuống, cưỡi lên nhấn chìm. Với sự đàn áp có hệ thống, hơn 5 thập niên sau, Chính quyền lề hóa được những người có tôn giáo, đặc biệt người công giáo và coi họ như là những “công dân hạng hai”.
Khác với chính phủ liên hiệp năm 1946 của Hồ Chí Minh, nơi người công giáo còn có những vị trí lãnh đạo quan trọng, Hiện nay hàng chục bộ trưởng, hàng trăm thứ trưởng, các tỉnh trưởng cùng hàng loạt cơ cấu chính quyền khác không có người công giáo nào được phép tham gia.
Khoảng 10 năm nay, Người công giáo đã có thể trở thành những nhà chuyên môn và doanh nhân nhưng chưa một ai, đang giữ đức tin của mình, có thể làm đến chức Chủ tịch xã.
Họ cũng không có đại diện xứng đáng trong cơ cấu quốc hội, hội đồng nhân dân các cấp.
Vai trò tổ chức và quả bóng trong chân ai ?
Dù ít, nhưng người theo Chúa ở Việt Nam có tổ chức hết sức chặt chẽ. Khi có tổ chức, có mục tiêu rõ ràng, những người có đức tin sẵn sàng đối mặt khó khăn, gánh vác trách nhiệm.
Thế nhưng mục tiêu và bản chất của tôn giáo không phải là tham gia chính quyền. Những linh mục mạnh mẽ nhất tôi từng gặp đều khẳng định rằng họ không hoạt động nhằm lật đổ Chính quyền vì tôn giáo không tham gia vào chính trường. Họ cũng xác nhận rằng chưa hề thấy một tổ chức, đảng phái nào có khả năng cầm quyền tốt hơn vào thời điểm này.
Họ lên tiếng mạnh mẽ vì công lý, vì sự thật, vì sự thăng tiến của con người và sự phát triển của dân tộc Việt Nam. Họ là những tiếng nói phản biện đúng đắn cho sự phát triển của một Việt Nam, cho sự thay đổi hướng đến một Việt Nam tốt đẹp hơn.
Câu chuyện còn lại của một “Lễ Vượt Qua” nằm trong chân những người Cộng sản ! Tại sao không coi sự thay đổi như một nghi lễ và hãy cung nghinh trọng thể.
Sau đây là phần trích đoạn một tác phẩm đang viết dở. Cám ơn một thời gian ngắn trong tù đã cho tôi cảm xúc để hình thành lên một tác phẩm. Trước hết là viết cho riêng mình, cho dòng họ mình, cho đất nước và quê hương mình. Tác phẩm dành cho tôi, cho gia đình tôi, cho dòng tộc tôi, cho bạn bè và tổ quốc tôi. Một tổ quốc chưa bao giờ hết chia ly !
----------o0o-------------
"- Ai thua ? Dũng nhổm người lên, chống tay lên bàn nhìn thẳng và hỏi
- Không ai. Nhưng mày là người chiến thắng.
Dũng trầm ngâm “Tao thắng vì máu ông tao đã chảy”
- Dưới cái đũng quần.
- Phét.
Họ im lặng
- Những năm tháng giả dối đã qua rồi. Dũng vừa co chân lên ghế vừa nói.
- Nhưng máu anh tao là thật.
- Thế của người khác là nước lã à ?
- Vậy ai nói dối ai ?
- Không ai cả. Dũng dằn từng tiếng. Thôi.
Đêm !
Ly cà phê đắng nghét nơi miệng Nam. Trước mặt là một người cộng sản, một tri thức được đào tạo tại Hà Nội, nơi chỉ nghe đến tên đã làm Nam cảm thấy cay ghét. Trước khi là người cộng sản, nó là con của người em bố Nam. Trước khi cuộc tranh luận này đi vào chủ đề chính trị, nó gọi hắn bằng em. Em gái Nam trở mình nói khẽ:
- Hai anh vào đi ngủ đi !.
- Cứ để mặc bọn anh - Dũng nhắc lại.
- Để các anh đánh nhau à


LỜI RU ĐÔNG PHƯƠNG
Phạm Thiên Thư
Ru con bằng vòng tay ấm
Cho con âu yếm dịu dàng
Ru con bằng dòng sữa thơm
Cho con biết tình biết ơn
Ru con bằng câu hát ngắn
Cho con mến nhạc và thơ
Ru con bằng mây bằng gió
Cho con lòng chẳng vực bờ
Ru con bằng non bằng đá
Như con giãi nắng dầu mưa
Dạy con không oán không thù
Ru con bằng hoa bằng cỏ
Kết trăng sao làm nôi thơ
Cho mười phương làm máu mủ
Mai sau chẳng sớm bơ vơ.
Tim em là vừng đông sớm
Cho muôn dòng máu căng hồng
Lời ru em dài mật đượm
Cho đời con ngát mười phương
Mắt em là viền nhật nguyệt
Đưa con vào lẽ chân thường
Môi em là hoa vi diệu
Cho hồn con mở chiêu dương
Cho đời chẳng còn chia biệt
Cho đời thường giữa vô thường
Em nhớ ru cho con biết
Đường trần như áng mây vương
Em nhớ ru cho con biết
Yêu thương là tiếng đầu lòng
Tâm con là trời vô hạn
Tình yêu là cõi địa đường
Tiếng ru ngàn năm tha thiết
Khơi nên mạch sống Đông phương
| Tin tức » Trò chuyện cùng doanh nhân » Lê Thăng Long - Phó Tổng giám đốc Công ty EIS, Chủ tịch HĐQT Công ty One - Connection Internet, Inc:Giác đấu trên đất Mỹ | |||
| |||

Đâu là chân tướng thực trong vụ bắt LS Lê Công Định
Vanminh, thành viên X-café
Vụ bắt LS Lê Công Định quả là gây "sốc" lớn cho giới trí thức VN, như lời của một người đồng nhiệm với LS trên BBC.
Sốc vì LS Lê Công Định là người có tiếng tăm, có học thức trong xã hội, chưa hề bị răn đe về các hành động khiêu khích chính quyền, và chưa hề có hành động nào lộ rõ là chống đối chính quyền, ngoài các phản ứng thông thường về các sự kiện bất bình trong xã hội. Có thể nói, LS Lê Công Định có đến 8, 9 phần giống như mọi trí thức trẻ khác, mang tinh thần cấp tiến, yêu nước, yêu chuộng công lý và tự do, - Hay nói cách khác, LS Lê Công Định là hình mẫu thành đạt của thanh niên Việt Nam ngày nay, là kiểu mẫu thế hệ trẻ mà giới trí thức mong muốn để chấn hưng đất nước.
Vậy tại sao LS Lê Công Định bị bắt - với lời buộc tội to đùng là "âm mưu lật đổ chế độ" nhưng chỉ bị bắt một mình, với những hồ sơ giấy tở thể hiện quan điểm riêng, không cổ võ bạo lực, chưa được phát tán, và thực sự không thể có hại gì đến an ninh quốc gia?
Hiển nhiên, ngoài các nhân vật chóp bu ra, không ai có thể biết được chân tướng thực sự của vụ bắt bớ này. Tuy nhiên, đây lại là điểm chúng ta, thế hệ trẻ tiến bộ, cần biết nhất, để có thêm sự hiểu biết về đất nước mà chúng ta đang sinh sống, để thấy được những việc từng cá nhân sẽ phải làm giúp đất nước vượt qua các khó khăn, tiến lên con đường văn minh, dân chủ.
Với vị trí người ngoài cuộc, tôi chỉ có thể đưa ra các suy luận của mình dựa trên các thông tin có được và kinh nghiệm sống. Hy vọng các bạn ở các vị trí thuận lợi khác sẽ cung cấp thêm thông tin để ta cùng thấu hiểu chân tướng thực của vụ bắt người rất đáng quan tâm - này.
Theo lô gích thông thường của bên An Ninh thì chưa đến mức phải tiến hành bắt khẩn cấp LS Lê Công Định, vì nguy cơ với an ninh quốc gia chưa thể hiện rõ ràng. Tất cả những chứng cứ đưa ra chỉ là tài liệu, quan điểm đấu tranh ôn hòa, dựa trên lý lẽ, dù không có lợi cho chính thể hiện nay, nhưng chưa được phổ biến rộng rãi, và do đó không thể có ảnh hưởng đến an ninh quốc gia.
Thời điểm bắt cũng rất phi lô gích khi Việt Nam đang bị Trung Quốc đe dọa trên biển, Quốc Hội và Chính Phủ thì đang nóng lên về các chính sách và vấn đề điều hành phát triển kinh tế, với các ý kiến nhiều chiều.
Nếu thực sự nhằm đảm bảo an ninh quốc gia, bên An Ninh cần tìm cách giảm bớt xung đột chính trị xã hội trong nước, để tăng cường đoàn kết, ổn định tinh thần tư tưởng nhân dân lao động và giới trí thức.
Nếu thực sự LS Lê Công Định là đối tượng quá nguy hiểm với an ninh quốc gia, vì sự ổn định xã hội, bên An Ninh có thể cô lập đối tượng này thông qua việc giám sát chặt hơn các đối tượng “tay chân” có ít tên tuổi xã hội hơn. Đồng thời, thông qua hệ thống truyền thông, từng bước hạ thấp uy tín xã hội và chuyên môn của LS Lê Công Định để việc bắt người không gây sốc nhiều cho dư luận, như trường hợp của Cha Lý.
Với những lời buộc tội nghiêm trọng “tổ chức lật đổ chế độ vào năm 2010”, thì việc chỉ bắt được mình LS Lê Công Định với một số tài liệu kêu gọi đấu tranh dân chủ bất bạo động là rất không tương xứng. Thông thường, bên An Ninh sẽ kiên nhẫn chờ lâu hơn một chút, để ra tay bắt luôn một mẻ lưới lớn khi các lãnh tụ của phong trào bắt đầu gặp gỡ và xúc tiến các công việc cụ thể. Ít nhất việc đó giúp họ luận tội rõ ràng hơn, chưng ra được chứng cứ cụ thể hơn, và giúp họ có thành tích to tát hơn.
Trong mối quan hệ với quốc tế, Việt Nam thừa biết rằng vấn đề nhân quyền và dân chủ thường là chủ đề bị công kích nhiều nhất, nhất là tại Mỹ và châu Âu. Để hình ảnh đất nước tốt hơn, quan hệ làm ăn đỡ có vấn đề, đương nhiên phải hạn chế tối đa những hành động có thể bị thế giới coi là vi phạm nhân quyền và dân chủ. Bắt đột ngột (khẩn cấp) một LS trẻ, tài năng, có tiếng trong các vụ bảo vệ nhân quyền và dân chủ, với các lý do mơ hồ, là một việc làm không thể tồi hơn để bôi nhọ thành tích nhân quyền và dân chủ của Việt Nam, trong một thời điểm Việt Nam cần nó hơn bao giờ hết.
Với nhiều điểm bất thường như vậy, có thể sơ bộ kết luận rằng vụ bắt LS Lê Công Định không xuất phát từ mục đích bảo vệ an ninh quốc gia cũng như tính cấp thiết của sự việc. Vụ bắt này cũng hoàn toàn không phản ánh quan điểm bảo vệ an ninh truyền thống của Đảng và Nhà Nước trong tình hình mới, vốn đề cao ổn định xã hội và chỉ tiến hành bắt khi đó là cách duy nhất để duy trì trật tự và ổn định xã hội.
Hiện tượng trên nghiêng về giả thuyết rằng việc bắt LS Lê Công Định là phản ứng của một nhóm lợi ích đang thâu tóm một số quyền trong trong nội bộ Đảng và Nhà Nước, nhằm cứu vãn những kế họach của họ hiện đang bị trào lưu phát triển của xã hội đe dọa.
Thông qua việc bắt LS Lê Công Định với lời buộc tội hàm hồ về “một kế họach lật đổ chính quyền vào năm 2010” nhóm này muốn đánh tiếng với giới đương chức về nguy cơ có thực của “diễn biến hòa bình” như là mối nguy cơ chung để họ giảm bớt nhiệt tình đấu tranh, cải cách, châm chước cho các sai phạm của nhau, gia tăng đoàn kết nội bộ. Có lẽ các Đại biểu Quốc Hội là những đối tượng chính của thông điệp này. Mặt khác, như là một lô gích của sự phòng vệ, sự kiện này sẽ giúp bên An Ninh sự chính danh để can thiệp sâu hơn, mạnh hơn tới các tư tưởng cáo buộc lãnh tụ, Đảng, Nhà Nước, dưới danh nghĩa bảo vệ sự ổn định và an ninh quốc gia. Các chỉ trích về vụ bê bối Bô xít, tham nhũng, năng lực điều hành, tham nhũng, … vì thế sẽ giảm đi.
Khi việc bắt LS Lê Công Định gây sự phẫn nộ ở các nước dân chủ Phương Tây (chắc chắn không thể không tạo ra sự phẫn nộ), điều này có nghĩa rằng Việt Nam đang tách xa dần quỹ đạo Phương Tây. Muốn lại gần Trung Quốc hơn, không có việc gì tốt hơn là có xung đột với Phương Tây.
Vụ bắt LS Lê Công Định đang được sử dụng như một công cụ để minh chứng cho các quan chức sự nguy hiểm của “diễn biến hòa bình”, quan điểm luôn “thù địch” và “chống đối” của các nước Phương Tây với Việt Nam – vốn có thể dẫn đến sự sụp đổ chế độ trong tương lai không xa (2010).
Trong bối cảnh Việt Nam đang đứng giữa sự lựa chọn: một là ngả theo Trung Quốc gần để tránh đối đầu và giữ yên chế độ; hai là thúc đẩy cải cách phát triển theo các tiêu chí văn minh phương Tây và thế giới, nhưng với nguy cơ sụp đổ chế độ; - thông điệp mà vụ bắt LS Lê Công Định thực sự rất có ý nghĩa trong nội bộ giới lãnh đạo Việt Nam.
Tuy nhiên, khi tiến hành khống chế xã hội trên tư duy lợi ích nhóm, vụ bắt LS Lê Công Định chỉ làm xã hội, nhất là giới trí thức, thêm “sốc”, suy giảm niềm tin, hoang mang hơn, về các giá trị đạo đức tinh thần thực sự mà chế độ này đang hướng tới. Cùng với những vụ đình đám như PMU 18, tham nhũng vốn FDI, Bô xít Tây Nguyên, bắt phóng viên đưa tin, vụ Công Giáo, vụ bắt LS Lê Công Định chỉ càng làm lộ rõ hơn những mặt thối nát của chính quyền hiện tại.
Có thể nói, vụ bắt LS Lê Công Định, vì toan tính nhỏ hẹp trên tư duy lợi ích nhóm, không vì lợi ích quốc gia, đang gây chia rẽ xã hội và đẩy giới trí thức Việt Nam ra xa chính quyền hơn lúc nào hết. Nếu nhân cơ hội này giới trí thức ra tăng đấu tranh để tạo thêm nhiều vụ bắt bớ nữa thì có thể nhân gấp bội sự bất bình của xã hội, mào đầu cho các thay đổi tích cực theo hướng tôn trọng sự thật, nhân quyền.
Bài này của bạn Văn Minh - đăng lại trên blog từ nguồn X-Cafevn

Luật sư Lê Công Định vừa gặp nạn. Là một người cùng chí hướng, đồng nghiệp và là một người bạn, tôi muốn viết đôi dòng về Anh và tự chịu trách nhiệm cá nhân về những gì mình viết.
Những câu chuyện giữa Tôi và Luật sư Lê Công Định không còn bí mật để cơ quan An Ninh dùng như là một bằng chứng chống lại anh ấy. Ngược lại, tôi tin rằng Cơ quan an ninh cần trả tự do cho Luật sư Định.
Là một luật sư yêu nước !
Tôi biết Luật sư Định vào cuối năm 2002, khi đó anh đã có một bài viết trên Tuổi Trẻ về vụ Năm Cam.
Chúng tôi tìm đến nhau vì cùng phẫn nộ một “liên minh ma quỷ”. Một tay xã hội đen vô học đã có được Thứ trưởng bộ công an và giám đốc đài tiếng nói Việt Nam, có cả súng và loa.
Lần đầu gặp thấy Anh hao hao giống tây và phát âm rất chuẩn tiếng Pháp, tôi hỏi rằng: “Anh có tý máu nào từ quê hương của Montesquier không?. Định bảo: “Không, tôi 100% Vietnam”. Tự hào về dân tộc, yêu quê hương giống nòi Việt Nam là cảm nhận đầu tiên của tôi đối với Luật sư Định !
Chúng tôi chia sẻ với nhau về tự tình dân tộc, về nỗi đau và vô cảm trước bất công, sự bế tắc của cơ cấu nhà nước không có tam quyền phân lập, mâu thuẫn không thể dung hòa giữa cơ chế thị trường và định hướng XHCN.
Chúng tôi cho rằng các luật sư cần phải chung tay với tất cả mọi người xây dựng một Việt Nam phát triển và tiến bộ.
Là một luật sư giỏi và đúng mực
Chính Bộ Tư Pháp phải thừa nhận rằng trong gần 4.000 luật sư toàn quốc, Khả năng tranh tụng và tư vấn quốc tế như Luật sư Định là đếm trên đầu ngón tay.
Là một chuyên gia về luật thương mại quốc tế , đã từng du học ở Pháp, Mỹ, Anh từ chối những cơ hội làm việc và bỏ lại đề tài tiến sỹ dở dang tại Mỹ để về phục vụ quê hương.
Anh tham gia nhiều vụ kiện lớn cho Việt Nam như Cá Tra-Ba sa và vụ kiện Da giày với Liên Minh Châu Âu. Ở trong bất cứ cuộc đấu trí nào trên bàn nghị sự với các luật sư đối phương, Anh kiên quyết bảo vệ lợi ích quốc gia từng li từng tý.
Ngoài ra hiện nay anh còn là Tổng thư ký của Trung tâm trọng tài quốc tế Thái Bình Dương (PIAC), giải quyết rất nhiều tranh chấp quan trọng trong quá trình hội nhập, có được niềm tin của nhiều nhà đầu tư quốc tế.
Trong các bài viết của mình Anh luôn giữ một thái độ ôn hòa nhưng kiên quyết, đúng huyệt nhưng khoan dung. Nhiều bài viết của Anh đăng trên báo trong nước như Tuổi Trẻ, Tia Sáng, Doanh nhân Sài Gòn…nhưng BBC là nơi anh yêu thích nhất.
Anh là người đầu tiên sẵn sàng đứng ra bào chữa miễn phí cho tôi khi bị bắt giữ. Dù không có cơ hội đó, nhưng những gì Anh đã làm cho Ls Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân và Blogger Điếu Cày đã nói lên tình yêu của anh với pháp luật, sự tha thiết của anh với vấn đề công lý và dân chủ.
Những lời cố vấn, động viên của Anh trong suốt thời gian tôi bị giam cầm là nguồn an ủi và khích lệ rất lớn lao cho gia đình tôi.
Tình cảm đó Vợ tôi, Mẹ tôi không bao giờ quên.
Vì sao bị bắt và bắt để làm gì ?
Khi còn là phó chủ nhiệm Đòan Luật sư TPHCM, LS Định đã chấp bút nhiều tài liệu quan trọng, đặc biệt là văn bản lên án Quyết định thành lập thành phố Tam Sa của Trung Quốc.
Ngoài ra ông cùng Luật sư Nguyễn Đăng Trừng kiên quyết phản đối chiến dịch “cài người” vào Liên Đoàn Luật sư Quốc Gia Việt Nam nhằm khống chế và định hướng cho tổ chức nghề nghiệp này.
Phải chăng, người ta muốn dằn mặt người chủ nhiệm Đoàn của Anh khi với tư cách Đại biểu quốc hội, Luật sư Nguyễn Đăng Trừng hiện đang cùng nhiều đại biểu khác làm nóng hội trường bằng những chất vấn “không thể trả lời” về Bauxite, Lãnh Thổ và Lãnh hải.
Có thể một trong những mục đích của việc bắt giữ là để “xé” quan hệ với Mỹ và Phương Tây đang còn manh nha được phục hồi. Con ngáo ộp – “Thế lực thù địch” lại được đưa ra để hù dọa mọi người và làm cho nhóm thân Trung Quốc có dịp thắng thế.
Là luật sư từng bảo vệ cho vụ cá Ba Sa Việt Nam anh Định đã cùng tôi bàn thảo nhiều đến việc khởi kiến Quyết định cấm đánh bắt cá của Trung Quốc tại Biển Đông ra tòa án quốc tế vì lệnh cấm đánh bắt này ảnh hưởng đến quyền lợi của Ngư dân Việt Nam. Nếu đây là một lý do thì vận nước đang có biến !
Có một thông tin cho báo chí rằng luật sư Định là người đầu tiên thông báo cho tôi Nguyễn Đức Chi bị bắt vào năm 2005. Các báo hồi đó chạy hàng loạt tít lớn “siêu lừa” với những cáo buộc nặng nề. Sau hơn 4 năm tạm giam và qua 2 lần xét xử, tòa án tuyên Nguyễn Đức Chi không lừa đảo.
Bởi vậy dù chỉ có một ông Tổng biên tập của 700 tờ báo, những đòi buộc về sự khách quan và tôn trọng phẩm giá con người cần phải được các nhà báo đặc biệt lưu ý trong giai đoạn này.
Luật sư Định không phạm tội và hãy trả tự do !
Trong nhiều bài bào chữa của mình Luật sư Định đã hỏi: “yêu nước có phải là tội không ?. Hôm nay câu hỏi đó lại day dứt trong tim nhiều người. Cá nhân tôi cho rằng Luật sư Định là người yêu nước và không vi phạm pháp luật.
Anh có cao vọng cá nhân và tin rằng chỉ thế mới đóng góp được nhiều hơn cho đất nước. Báo chí trong nước nói về mong muốn làm Tổng Thống như một sự mỉa mai, nhưng thực sự đó là một hoài bão đẹp. Nếu không có ước mơ thì làm sao nước Mỹ có một tổng thống như Obama.
Nếu ai đó đã từng “nhạo báng công lý” để bắt rồi thả Nguyễn Việt Tiến ra, thì hôm nay nên tôn trọng công lý mà trả lại tự do cho Luật sư Lê Công Định.
Nếu ai đó chưa từng gặp và trao đổi trực tiếp với Luật sư về đất nước, thì hy vọng đây sẽ là dịp làm rõ tinh thần trong sáng của Anh, thay đổi “não trạng” mà có quyết định sáng suốt để trả tự do cho Anh.
Nếu ai đó đang vì quyền lợi riêng tư của một nhóm, một tập đoàn nào đó thì đã đến lúc hãy bình tâm đặt tổ quốc lên trên hết, lắng nghe tiếng xôn xao của dư luận, tiếng thì thầm của quần chúng và khát vọng cống hiến chính đáng của công dân ưu tú của mình, hãy trả tự do cho Luật sư Định !
Tôi gọi điện cho Ngọc Khánh. Là vợ, chị luôn tin rằng những điều anh ấy làm là tốt đẹp cho đất nước. Là cử nhân luật, chị quả quyết rằng chồng mình không vi phạm pháp luật. Là Hoa hậu với những quan hệ xã hội rộng lớn, Chị tin rằng công lý sẽ giải thoát anh khỏi gông cùm.
Bài này đã được đăng trên BBC tại địa chỉ
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2009/06/090616_lequocquan_lecongdinh.shtml