Tuesday, July 04, 2006

Thân Ta

Thân ta

Thân ta vốn không phải chỉ riêng của ta. Lúc nhỏ ta là của cha mẹ. Khi ta lớn lên ta là của quốc gia. Khi ta già thân ta là thuộc về hậu thế. Thân ta nặng lắm. Ta há xem nhẹ được sao? Thân ta quý lắm, ta có thể coi thường được sao?

Như vậy, ta nên làm như thế nào? Ta phải làm sao gần thì người trong nước quý mến; xa thì người nước ngoài xem trọng; hậu thế sau này sùng bái. Ôi thân ta quý thế, há có thể không tu thân được chăng?

Khổng tử.

Saturday, May 13, 2006

TỰ LÀM SỨ GIẢ GIỤC GỌI TUỔI TRẺ MÌNH

Tự làm sứ giả giục gọi tuổi trẻ mình!
TT - Tôi đã tự nhủ lòng rằng mình sẽ không viết gì hết. Như đam mê bị chối bỏ ngay trong chính tâm thức mình. Bạn bè tôi, những người đã dũng cảm vượt qua bao khó khăn để tích cóp từng chút tri thức, đang từng đứa một theo nhau ra nước ngoài hoặc làm thuê cho người nước ngoài tại chính quê hương mình. Báo Tuổi Trẻ mở diễn đàn tuổi hai mươi. Tôi nhìn bàn phím nhỏ mà lòng thấy thôi thúc lạ kỳ.
Lửa lý tưởng chợt bùng lên mạnh mẽ. Tôi xúc động đến giận dữ với chính mình khi đọc những dòng nhật ký của Đặng Thùy Trâm. Đúng, như Trần Hoàng Vi đã viết, đâu đó lửa vẫn cháy, những người con của thế hệ hôm nay vẫn đang rừng rực khí thế tuổi hai mươi như ông cha thuở trước. Chúng ta đã bỏ qua nhiều cơ hội của lịch sử; còn hôm nay lại một cơ hội mới: đường băng cất cánh chưa bao giờ rộng dài đến thế.
Thư từ, bài vở tham gia diễn đàn gửi về:
Diễn đàn “Tuổi 20 của chúng ta” - Báo Tuổi Trẻ, 60A Hoàng Văn Thụ, Q.Phú Nhuận, TP.HCM.
Email: tuoi20@tuoitre.com.vn tto@tuoitre.com.vn
Người quyết định việc nắm bắt hay không cơ hội đó là tuổi trẻ chúng ta. Thang giá trị sống bị đảo lộn thì chúng ta phải lập lại. Khi phong bì tràn ngập công sở, đổ bộ vào cả giảng đường và bệnh viện, thì lớp trẻ chúng ta cùng siết tay, dồn đuổi tệ nạn đến tận cùng.
Khi đâu đó có bạn đang mệt mỏi buông xuôi, thì nơi đây những ngọn lửa của màu xanh yêu thương và hi vọng sẽ thắp lên, động viên nhau giữ vững tinh thần. Khi xu hướng vọng ngoại đang lên cao, thì nơi đây chúng ta truyền cho nhau tinh thần tự tôn dân tộc và ý thức về dòng máu Việt vinh quang...
Như Thánh Gióng xưa, khi đất nước có giặc... Giặc hôm nay không phải là ngoại xâm nhưng đâu đó những người nông dân đang thay cơm chiều bằng củ sắn, củ khoai; là lòng tự hào dân tộc, lòng tin bị xói mòn, là tham nhũng, quan liêu... Nếu chưa có sứ giả mời gọi thì tuổi trẻ chúng ta sẽ tự làm những sứ giả, với trái tim nóng và cái đầu đầy lý trí, lần tìm nhau, giục giã nhau tiến bước dựng xây đất nước mình...
Luật sư, thạc sĩ luật LÊ QUỐC QUÂN

Bài đã được đăng trên báo tuổi trẻ ngày 26 tháng 7 năm 2005 và trên tuổi trẻ online ở địa chỉ sau:
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=90487&ChannelID=7

THƠ DÀNH CHO DR. HOÁT

Tôi đi giữa phốố dài và rộng.
Gío heo may dìu dịu thổi đâu vềề
Bỗng nhớ tới người anh thân thiết quá
Nhơ thu nào đi tám mốt đón heo may.

Bài thơ làm vào sáng Chủ Nhật ngày 13 tháng 3 năm 2006, Một sáng trời lạnh đi bộộđến cơ quan dọc theo phố Nguyễn Chí Thanh. Kỷ niệm những ngày chủ nhật đi dào cùng anh Hoát đầu thập niên 1990s.

Lê Quốc Quân.

LỖI VÀ SỬA LỖI HỆ THỐNG !

Bộ máy Nhà nước cũng giống như những cỗ máy. Nó vận hành theo những cơ chế thống nhất và mỗi một bộ phận đều có những công năng riêng.
Mỗi hệ thống quản trị đều được thiết kế, ra đời và phát triển vào những giai đoạn lịch sử nhất định dựa trên những nguyên tắc nhất định. Để có thể thích nghi và tồn tại, các hệ thống này không ngừng “sửa lỗi” và hoàn thiện. Trong một xã hội dân chủ pháp quyền, việc “bắt lỗi” và “vá lỗi” của hệ thống là công việc thường xuyên của các chính trị gia, cũng giống như các chuyên viên của Microsoft sửa “lỗi hệ thống” hàng ngày.
Chuyện xưa
Xưa, sự cho phép ra đời của Triết học Karl Marx ngay trong lòng xã hội tư bản đã góp phần làm nên những cuộc cách mạng vô sản sau đó, đồng thời “vá” lại những lỗ thủng khổng lồ của chủ nghĩa tư bản đế quốc.
Ở Marx, sự “sướng” cộng hưởng đã xuất hiện khi có sự kết hợp bất ngờ giữa tài năng và sự xúc động cá nhân. Hiệu ứng tâm lý nhất thời đó đã đem đến vinh quang và đau khổ cho hàng trăm triệu người mà ngay bản thân người “phát minh” ra nó cũng không nhận biết được vì nó đến “tràn trề” trong “tha hoá” .
Xưa hơn nữa, lịch sử cũng vui mừng đón nhận tinh thần “Khế ước xã hội” của Jean Jacques Rousseau trong thực tiễn sinh động bằng cuộc cách mạng dân chủ tư sản pháp 1789 mà mục tiêu “Tự do–Bình đẳng –Bác ái” của nó, dù ít dù nhiều, đã tạo thêm nguồn cảm hứng để Chủ tịch Hồ Chí Minh rời bến Nhà rồng.
Rousseau phác thảo về cỗ máy quản trị xã hội với một xã hội công dân
Ra đi, dù là để tìm cách cứu mình đặng cứu Cha hay “tìm đường cứu nước” thì đó cũng là mục tiêu tốt. Tinh thần này là đáng khâm phục. Luỹ tre làng xứng đáng lùi lại phía sau. Và đại dương, như tự ngàn đời, luôn chào đón những tâm hồn quả cảm.
Chính J.J Rousseau, thông qua tác phẩm Khế ước xã hội, đã phác thảo lên “hình ảnh” cỗ máy quản trị xã hội với một xã hội công dân và nhà nước pháp quyền.
Hơn 2 thế kỷ trôi qua. Trong đó có một thế kỷ lao xao tiếng nói xen lẫn tiếng bước chân vội vàng của những người tốt bụng lạc lối lầm đường - say mê đến ngơ ngác - vẫn ảnh hưởng sâu sắc đến việc tổ chức vận hành các thiết chế chính trị và xã hội loài người chúng ta ngày nay. Nó vẫn tiếp tục được sửa chữa và hoàn thiện trong một thực tế biến động không ngừng với những cơ hội và thách thức quấn chặt lấy nhau.
Có những “hệ thống” mà như ông Nguyễn Trung đã nói “sự tha hoá nằm ngay chính trong hệ thống” và bản thân sự hư hỏng đã được “cài vào” đó. Cũng có những hệ thống mà chính bản thân sự “sửa lỗi” đã được “cài đặt” trong hệ thống đó, khi nó “để cho người dân được mở mồm ra nói - Hồ Chí Minh” với một cơ chế tiếp nhận, phản ánh và xử lý trong độc lập và khách quan.
Nước Mỹ là quốc gia mà ngay từ khi khai sinh đã có nền dân chủ lập hiến dựa trên tư tưởng “Tam quyền phân lập” trong “Tinh thần pháp luật –L’esprit des lois” của Montesquieu và Khế ước xã hội của J.J Rousseau. Hiện nay nước Mỹ cũng đang đứng trước những thách thức “chết người”. Nhưng những người lạc quan cho rằng họ dễ dàng vượt qua vì hệ thống của họ đã được “thiết kế” để vượt qua. Qủa thật, tư tưởng của “cặp” thiết kế gia vĩ đại người Pháp nửa sau của thế kỷ thứ 18 cứ ánh xạ lên việc tổ chức và thực hiện quyền lực của các Nhà nước hiện đại. Và gần đây nó cứ ám ảnh tôi.
Chuyện nay
Đó cũng là vấn đề thời sự của chúng ta hôm nay.
Tất cả chúng ta đều hiểu rằng Việt Nam là một quốc gia mà nền tảng tôn giáo, chính trị và ý thức hệ khác biệt nhau trong một thời gian dài, giữa miền bắc và miền nam, giữa trong nước và ngoài nước.
Bởi vậy, tìm kiếm thoả mãn những dị biệt trong thống nhất lại càng trở nên quan trọng. May thay! Ta có một hy vọng, thuộc về bản chất, rằng đa nguyên mang lại giá trị của sự thương nhượng và làm giảm tính chất cực đoan trong các thể nhân. Đa nguyên tự bản thể đã cổ súy cách “tôn trọng ý kiến khác biệt”, đã làm cho con người trở nên có học và dễ thương hơn vì nó luôn luôn phải thừa nhận rằng có thể có “nhiều hơn một” giải pháp đúng và hiệu quả.
Đã từng có những cơn Đại hồng thuỷ, những Kỷ băng hà, hay dấu hiệu sự sống trên hành tinh đỏ cho thấy sự phát triển của con người đã từng phải trả giá vì những vi phạm làm tổn thương nghiêm trọng đến sự cân bằng tự nhiên. Những cơn sóng thần có thể còn nhiều hơn và Bão Katrina có thể còn mạnh hơn nếu như Mỹ vẫn tiếp tục không coi trọng hiệp ước Kyoto.
Thể chế chính trị cũng vậy, đã từng đến rồi đi, bao nhiêu triều đại, dù vinh quang hay nhục nhã, dù lâu dài hay ngắn hạn, thế sự cứ xoay vần quanh những quy luật bất biến về âm dương, về lòng người, tự nhiên và xã hội.
Tạo Hoá muốn cho ta biết màn đêm thì đen nên đã tạo ra ánh sáng ban ngày, cho lá rụng vào mùa thu và cây cối nẩy lộc vào mùa xuân. Tạo hoá còn cho ra một con người với biết bao nhiêu sự khác biệt trong tư duy vẫn tồn tại với tư cách là những chỉnh thể thống nhất.Yêu trong tim và suy nghĩ trong đầu nhưng trái tim ngừng đập thì bộ não lặng im. Sự thay đổi ý nghĩ ( đổi ý – thay đổi tư duy) là một nét cơ bản tạo nên sự thống nhất của con người trong xu hướng tìm đến và (để) phục vụ Chân - Thiện - Mỹ.
Đừng sợ đa nguyên
Bởi đa nguyên tôn trọng tính đa dạng trong tổ chức xã hội trên một nền thống nhất chung. Nó thể hiện vai trò sáng tạo của cá nhân nhưng luôn bảo vệ lợi ích của số đông theo nguyên tắc dân chủ. Và, “Dân chủ có thể giảm bớt những bất trắc chính trị vì làm cho công dân tin rằng họ có thể bất đồng với chính sách hiện thời, nhưng sẽ luôn có cơ hội thay đổi – J.J Rousseau.”
Trong chính trị, sự xác nhận về tính phong phú của công dân thông qua các nhóm lợi ích trên cơ sở luật pháp là nét đặc trưng của một nhà nước pháp quyền.
Vị trí chủ nhân thuộc về tất cả 82 triệu người Việt chúng ta chứ không riêng của một nhóm người nào cả.

Nhiều người sợ đa nguyên sẽ tạo nên đối đầu hoặc bất ổn nhưng lịch sử đã kiểm nghiệm lý thuyết của Triết gia Pierre Abélard từ thế kỷ 11 là đúng. Ông nhấn mạnh nguyên lý về đa nguyên là "diversa non adversa" (khác biệt nhưng không đối địch) vì biết rằng nhà nước, cũng giống như con người, là một cỗ máy có tổ chức chứ không phải là sự hỗn mang - mất dạy.
Đất nước ta đã kinh qua những gian khó, cả về thể chất lẫn tinh thần. Đất nước chúng ta đã từng bị chia rẽ cả về địa lý lẫn tư duy.
Cách đây 31 năm chúng ta đã có một chiến thắng. Cái chiến thắng “làm cho hàng triệu người vui nhưng cũng làm cho hàng triệu người buồn – Võ Văn Kiệt” nhưng nếu như có được một sự thống nhất trong đa đại diện có thể làm cho hầu hết mọi người vui vì cảm thấy rõ tiếng nói dù nhỏ nhoi của mình vẫn được phản ánh trong cơ cấu quyền lực chung.
Trong đó cái riêng nhận thấy mình nơi cái chung và cái chung là hình ảnh của những cái riêng. Chính tôi cũng đã được Đảng dạy rất nhiều về vấn đề này khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Thế nhưng tôi quá ngạc nhiên trong thực tế. Lúc tôi đang viết những dòng chữ này thì có hơn 90% đảng viên cộng sản đang chiếm ghế trong quốc hội của 82 triệu người dân Việt. Đó là một điều hết sức bất bình thường vì số lượng đảng viên cộng sản chỉ chiếm khoảng 3.5% dân số.
Tổ quốc chúng ta có được không phải bằng một nghi thức mà bằng lao động, bằng máu và nước mắt.
Tổ quốc chúng ta đã được tạo nên do những liên kết thiêng liêng của các cá thể, các nhóm lợi ích và các sắc tộc.
Chính vì vậy, vị trí chủ nhân thuộc về tất cả 82 triệu người Việt chúng ta chứ không riêng của một nhóm người nào cả. Vì vậy bộ máy Nhà nước phải thực sự là đại diện cho lợi ích chung như Điều 2 của Hiến Pháp năm 1992 khẳng định Nhà nước là:“ của dân, do dân và vì dân”.
Bởi, toàn dân chúng ta sở hữu đất nước này và một trong những quyền quan trọng của sở hữu là quyền “định đoạt” chứ không phải chỉ là sự “chiếm hữu” hay “sử dụng”.
Nên, trong những thời điểm đất nước cần phải tranh luận để ra những quyết định khó khăn, mỗi một người dân, với tư cách là công dân của một nước, có quyền và nghĩa vụ đối với những bước đi của vận mệnh dân tộc và phải cất tiếng nói tự đáy lòng mình với một tấm lòng trung trinh và “thơ ngây như con trẻ”.

Bài viết đã đươược đăng tại BBC theo địa chỉ

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2006/03/060323_lequocquan_hethong.shtml

Thư gửi ông Nguyễn Trung

Sỹ phu Bắc Hà thời nay sao im hơi lặng tiếng? Câu hỏi của Ông Nguyễn Trung đăng trên Vietnam Net làm se lòng nhiều người đọc.
Luật sư Lê Quốc Quân
Giống như bao nhiêu thanh niên ở tuổi mình, sau 4 năm trời ở giảng đường đại học, chúng tôi ra trường với biết bao nhiêu suy tư ước vọng và lúc đó giống như mình đứng ở giữa ngã ba đường.
Hơn mười năm trôi qua, vẫn còn đó “Nơi ngã ba cuộc đời tự dồn bao câu hỏi / Để lòng mình day dứt với tương lai”…dù tôi đã tự mình bước qua 3 giai đoạn.
Tốt nghiệp đại học, tôi quyết định làm giảng viên đại học và bám trụ ở Hà nội với cuộc sống ăn đong…Cuộc đời hắt vào tôi những thử thách trong công việc và bủa vây tôi bằng chuyện lo sao cho đủ ăn, đủ trả tiền nhà cuối tháng. Nói gì ư ?
Ông Nguyễn Trung ơi ! Tôi bỏ dạy đi làm chuyên gia cho dự án nước ngoài khi thấy mẹ ngày càng già đi và các em đang lớn lên cùng với những chi phí học hành. Những ngày đầu háo hức làm cho dự án vội qua. Khi đủ đồng tiên ăn mặc là lúc tôi lại thấy thiếu một cái gì đó lớn hơn. Đó quyền được phát triển.
Tôi thất vọng khi phải cùng anh em “thổi ý tưởng” vào cho các chuyên gia ngoại “cố vấn lại” thì lãnh đạo người Việt mới nghe. Tuổi 30 nhìn những chuyên gia đến từ Peru hay Nhật bản ăn lương 20.000 USD/tháng từ vốn vay mà thấy tự thẹn với lòng mình.
Tiền tư vấn vốn vay khác hẳn với những khoản tiền TA ( hỗ trợ kỹ thuật ) cho không. Đó là tiền của dự án, tiền của ngân sách, của nhân dân và tất cả mọi quốc gia, tổ chức đều hoạt động vì những mục tiêu và lợi ích của riêng mình.
Tại sao không, Việt Nam? Nhìn JBIC, JICA tập trung ODA vào cầu đường vì thấp thoáng đâu đó là một nước Nhật với những tập đoàn sản xuất xe hơi, xe gắn máy nổi tiếng, nhìn WB lo lắng quá đến tốc độ giải ngân trong khi chưa am tường hết được những phức tạp trong kiểm tra giám sát dự án giảm nghèo ở Việt Nam hay ADB am hiểu “quá” Việt Nam trong quản trị điều hành và cơ cấu quyền lực Việt Nam để có nhiều thoả hiệp bất tương quan.
Nói gì ư ? Ông Nguyễn Trung ơi ! Tôi bỏ làm thuê cho nước ngoài. Tôi bỏ vì tự tin vào vị trí chủ nhân, vì lòng tự tôn dân tộc và tin vào dòng máu Việt của chúng ta.
Dùng đạn để bắn
Năm 31 tuổi tôi trở thành doanh nhân và bàng hoàng chợt nhận ra rằng phong bì là vũ khí phổ thông nhất của các doanh nhân.
Nó giống như AR15 hay AK47, dù xuất xứ khác nhau và được đưa tới với những mục đích khác nhau, cùng tham gia cuộc chiến trên mảnh đất này, hữu dụng và tội lỗi như nhau trong thương trường.
Dù là tiền EURO hay USD thì “đạn” vẫn là cách các thương gia nói về sức công phá của ruột phong bì trong lúc giành giật hợp đồng. Khác với những quán cóc bán chè chén hay những người gánh hàng rong dọc phố nơi “đạn” dành cho anh công an phường thu nhập thấp là những đồng tiền lẻ thấm đẫm mồ hôi, các doanh nhân phải dùng “đạn” nặng ký cho những quan chức cấp cao và viên chức cổ cồn.
Đã có không ít doanh nhân muốn sử dụng đầu đạn hạt nhân trong nhiều phi vụ làm ăn lớn và cũng vì vậy nhiều kẻ đã ra tòa. Đạo đức trong lòng đòi buộc tôi phải vất vả hơn để kiếm tiền sạch, và không giống nhiều doanh nhân dị ứng với phong bì khác, tôi đã may mắn đã thành công nhờ tính tiên phong trong dịch vụ và nghề nghiệp mình.
Tổng kết cuối năm nay, công ty nộp được một ít thuế thu nhập cho Nhà nước, chợt bàng hoàng khi bạn bè bảo: “Tự hào mần chi, nó chạy hết vào các PMU, bọn nó đem đi đánh bạc rồi”.
Năm nay 35 tuổi, vẫn thấy thẹn với lòng mình, vẫn thấy thấp thoáng đâu đó những ngã ba ngã bảy và chưa rõ lộ trình của đời mình. Tôi nói gì đây, ông Nguyễn Trung? Bạn bè tôi nhiều người bỏ nước ra đi vì nói rằng mình sinh nhầm thời và đã không ít lần tôi cũng có ý nghĩ như vậy.
Nhưng mảnh đất tảo tần hình chữ S và những “cơn gió Lào rát ruột” quê tôi trong mắt nhà thơ Nguyễn Duy đã kìm giữ bước chân tôi và động viên tôi “đánh thức tiềm lực” ở chính nơi này.
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là sỹ phu Bắc Hà nhưng cả quốc gia đang treo chữ “nhẫn” trong nhà là dự báo không lành cho dân tộc trong thời điểm tổ quốc đang cần những tranh luận mạch lạc và sâu sắc nhất. Tôi không im hơi lặng tiếng nữa và tôi tin rằng hàng triệu thanh niên Việt Nam đang và sẽ nói.
Tất nhiên, hành động bao giờ cũng nói to hơn ngôn từ “action speaks louder than words” và chiến thắng sự ươn hèn bạc nhược để đứng lên là cuộc chiến khó khăn nhất.
Dù vậy, lời ông đã thổi thêm nghị lực, thúc đẩy thêm quyết tâm, Đêm nay dưới ánh đèn, tôi tự hứa với lòng mình sẽ hoạt động luật sư cho người nghèo, góp một phần nhỏ bé bảo vệ những người thấp cổ bé miệng, sẽ cùng hàng triệu người việt nam đem bầu nhiệt huyết của tuổi xuân tấn công tệ nạn, đem lại công lý dân chủ thật sự cho dân tộc Việt Nam.
Ông Trung ơi, tôi đồng ý với ông về “vấn đề hệ thống”. Và chúng ta phải “bắt đầu bằng hệ thống” để lớp già cùng lớp trẻ, trong đảng và ngoài đảng chung tay nhau xây dựng một Việt Nam dân chủ và giàu mạnh, không phải cho hôm nay mà cho mãi mãi mai sau.

Bài viết đã được đăng treê bbc Theo đươường link sau đây :
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2006/02/060210_siphubacha_imlang.shtml

MY FEELING

Lâu quá rồi không vào đwocj blog, hôm nay vui mừng vì đã vào được. Những bức tươờng ngăn cấm đang trở nên lạc hậu. V ch ta c qu h về những bươc tiến của khoa học kỹ thuật.

Sunday, February 26, 2006

CAM XUC TU QUE HUONG

Hom nay ngoi tai mot quan internet o mot thi tran ngheo Thuoc Huyen Tuong Duong, Phia Tay Nghe An, doc lai nhung dong gop y cua ban be gan xa doi voi bai viet cua minh thay vui. Dat nuoc ta con nhieu nguoi yeu nuoc, con nong nan voi van menh dan toc lam.

Toi lai thay minh can phai co gang tu than hon, vi neu khong tu than, thi lam sao te duoc gia de roi tri quoc ma binh thien ha.

Toi cau xin Thien Chua cho toi vung tam, ben chi, biet vuot qua nhung kho khan kho doi thuong de dong gop duoc mot chut gi do cho dan toc, cho que huong !

________________________

Wednesday, January 04, 2006

HAPPYNEW YEAR

Le Quoc Quan kinh chuc tat ca anh chi em ban be mot nam moi 2006 tran day suc khoe, hanh phuc va bang an ! Mot nam moi lam an phat dat !

Quan wish all of you a very happy & prosperous new year 2006 !

All the best
__________________
Atty. Le Quoc Quan

Sunday, December 18, 2005

THƯ GỬI BẠN BÈ !


Các bạn thân mến !. Thế là một mùa Noel nữa lại đang đến. Quân thân chúc tất cả đón một mùa Noel thật An Lành - Hạnh Phuc.

Thiên Chúa Chúc lành cho tất cả chúng ta

____________________
Quân

Tuesday, November 15, 2005

NĂM THÁNG OAI HÙNG THÀNH LỊCH SỬ


Bài hát cuối phim Tam Quốc


Đã mờ rồi ánh kiếm ánh đao
Lùi xa rồi tiếng loa tiếng trống
Vẫn rõ ràng sống động
Bao gương mặt anh hào
Con đường xưa ngập trong cát bụi
Thành quách xưa hoá cảnh hoang tàn
Năm tháng oai hùng thành lịch sử
Bao chiến công tên tuổi còn vang
Mộng bá vương ai người quyết định
Lẽ thịnh suy há chẳng có nguyên nhân
Sự đời vần vũ như mây gió
Đổi thời gian, đổi cả không gian
Tụ tán nhờ có duyên
Ly hợp vốn do tình
Trả món nợ non sông trước mắt
Mặc đời sau thiên hạ luận bình
Sông Trường Giang hoá thành sông lệ
Gío Trường Giang vang mãi bài ca
Giữa bầu trời lịch sử
Muôn triệu ánh sao sa
Trong dân gian vạn thuở
Âý muôn triệu đoá hoa.

Tuesday, August 23, 2005

VIỆC RIÊNG, VIỆC CHUNG, TUY HAI MÀ MỘT
VIỆC CHUNG, VIỆC RIÊNG, TUY MỘT MÀ HAI
- Danh Ngôn -

QUẦN TIÊN HỘI

Hàn Mặc tử trong vòng nửa năm đã soạn được một tập thơ Cầm châu duyên và hai vở kịch thơ là Duyên kỳ ngộ và Quần Tiên hội. Quần tiên hội là một giấc mộng tiếp theo giấc mộng Duyên kỳ ngộ, đại ý rằng:

Thương thương vốn là một nàng tiên tên là Quỳnh Tiên. Quỳnh tiên cùng các tiên nữ là Hoa Khôi, Nguyệt Tien, Thiềm Tiên vv.. lập quần tiên hội.

Chư Tiên trong hội mở tiệc Bàn Đào, có bầy vượn dâng rượu Xuất Thần tửu. Rượu say, Chư tiên xuống tắm nơi hồ sen thơm mát. Huyền tiên lấy cớ say quá không tắm, đứng trên bờ ngắm nghía Quỳnh Tiên. Quỳnh Tiên có sắc đẹp mê hồn, cả đoàn tiên nữ cũng phải say mê ! Chư tiên vừa nô đùa cùng Quỳnh Tiên vừa hát những khúc hát yêu đương.

Rồi bóng trăng ngà lần lượt mọc. Các tiên nữ thong thả bước lên bờ, đua nhau mặc xiêm áo. Màu áo xiêm tươi mát làm tăng vẻ kiều diễm của những tấm thân ngọc ngà. Huyền tiên thêm sửng sốt….

Saturday, August 20, 2005

CÔ GÁI ĐỒNG TRINH

CÔ GÁI ĐỒNG TRINH

Đêm qua trăng vướng trong cành trúc

Cô láng giềng bên chết thiệt rồi

Trinh tiết vẫn còn nguyên vẹn mới

Chưa hề âu yếm ở đầu môi

Xác cô thơm quá, thơm hơn ngọc

Cả một mùa xuaan đã hiện hình

Thinh sắc cơ hồ lưu luyến mãi

Chết rồi – xiêm áo trắng như tinh.

Thursday, August 18, 2005

VĨNH HOÀ QUÊ HƯƠNG TÔI

VINH HOA QUE HUONG TOI.
TÔI NHO NHUNG CHIEU MUA THOI THO AU
TOI NHO NHUNG DEM TRANG RAM SANG TO.

Friday, August 12, 2005

NHỚ HÀN MẶC TỬ


Nhiều đêm tôi nằm nhớ Hàn Mặc Tử. Ai mặc khải cho ai ? Khải huyền sao đến muộn !

Tuesday, August 09, 2005

TÂM SỰ CÙNG VŨ MINH KHƯƠNG

“ AI & NGỰA THÁNH GIÓNG KHẠC…. LỬA RỒNG ”

Vào giữa thập niên 90 của thế kỷ trước, người ta đã biết đến Việt Nam như là một trong những con hổ có khả năng hoá rồng trong nền kinh tế ÁChâu. Nhưng lịch sử phát triển luôn bị tác động bởi những cá nhân kiệt xuất và con hổ Việt Nam, có lời đồn rằng, khác với những con rồng châu á sau cú oằn mình-trỗi dậy trong khủng hoảng tài chính và tiền tệ - ít nhiều gây ra bởi nhà tài phiệt George Soros - đã không gầm lên được - cũng bàng bạc sau nó là hình ảnh của các cá nhân.

Một thiên niên kỷ mới mới bắt đầu, vốn tưởng bằng những sự cố của khoa học Y2K cho các nước lớn lại không gây ảnh hưởng lớn bằng những cái chết của nhiều nông phu trong một lúc chen nhau qua cầu treo ở dải đất thuần nông miền trung Hương Sơn - Hà Tĩnh, đã kịp bước vội qua một nhiệm kỳ Đại hội mà qua đó con hổ Việt nam chợt gầm trở lại ở cả núi rừng, đồng bằng và ….trong vườn thú !. Sau những nỗ lực đồng đều nhằm đa dạng hóa dịch vụ và đa phương hoá quan hệ người ta thấy đâu đó bóng dáng của sự phát triển hình quả mít nơi mọi cái gai đều nhọn vốn là kết quả hiển nhiên của khái niệm về “quốc gia không có bạn” và tiếng gầm của Hổ là sự răn đe đối với bọn khủng bố nhưng cũng khó làm an giấc những tiều phu lương thiện. Mà kỳ lạ thay, cái gọi là vận mệnh đòi hỏi những quyết định sáng suốt và nhanh chóng tại một thời điểm nhất định trong một tâm trạng cực kỳ bình tĩnh và minh triết với một tâm hồn trong trắng và vô vị lợi như trẻ thơ ở lứa tuổi lên ba. Lịch sử vốn phiêu du như một cái chau mày !

Khi bước vào giữa năm thứ 5 của ngàn năm thứ ba, Với TS Vũ Minh Khương, vì không phải là một thầy tử vi nên những hoài nghi của những người già và người trẻ hẳn vẫn còn căn cứ, nhưng không vì vậy mà làm cho một khái niệm mới không có cơ hội ra đời và nảy nở như muôn hoa giữa mùa xuân ngạt ngào hương sắc. Cùng với sự phát triển của loài người, những thử thách, xét ở một góc độ nào đó, lại luôn chứa đựng những cơ hội tuyệt vời mà tính khoa học được thể hiện qua bảng phân tích SWOT dạy nhan nhản ở các trường trung học Tây Âu. Có một điều gì đó giống như khi mình vừa bị mất đi một khách hàng quan trọng vì một chiến lược và khuynh hướng kinh doanh khác, chợt nhận thấy tiềm tàng những cơ hội để có được một bạn hàng lớn hơn với tư cách là đối thủ cạnh tranh của khách hàng vừa bị mất. Lại một cơ hội khác – cơ hội của Thánh Gióng. Ngựa Thánh Gióng hôm nay không gầm lên như hổ lên mà khạc ra lửa, ngọn lửa của rồng phun, ngọn lửa của hồn thiêng sông núi nước Nam, rực rỡ thế gian. Vì chưng, nhìn kia, trên vách đền Hạ ở Sóc Sơn có bài thơ từ thế kỷ thứ 15 của nữ sỹ Nguyễn Hạ Huệ:

“Vệ Linh cây cỏ lẫn mây ngàn
Muôn tía, nghìn hồng rực thế gian
Ngựa sắt lên trời danh vân đó
Anh hùng sống mãi với giang san !”

Để trong khát khao, tất cả chúng ta cùng mong ước rằng, Việt Nam ta sẽ lựa chọn được người cưỡi ngựa tốt, hầu vĩnh viễn không có những Dô Kề (Jockey ).
Luật sư. Lê Quốc Quân

Monday, July 25, 2005

HÀN MẶC TỬ TÂM SỰ VỀ SỐNG

" Tôi đã sống mãnh liệt và đầy đủ. Sống bằng tim, bằng phổi, bằng máu, bằng lệ, bằng hồn. Tôi đã phát triển hết cả cảm giác của tình yêu. Tôi đã vui, buồn giận, hờn đến gần đứt sự sống.

" Tôi đang đi trên con đường sáng láng tìm lấy Chân lý ngàn năm, mà hào quang của tinh tú, của những ngọc ngà, châu báu, trời tuôn xuống không biết hằng hà sa số nào nữa...."




" Tựa thơ điên , 1938 - Hàn Mặc Tử "

Thursday, July 21, 2005

MÃI MÃI TUỔI 20

ÁNH SÁNG XANH CỦA LỬA

Tôi đã tự hứa với lòng mình rằng sẽ không viết gì hết. Như đam mê bị chối bỏ ngay trong chính tâm thức mình, Tôi bạc nhược đợi những ngày dài trôi qua trong thầm lặng, đau đáu nhìn chất xám bị dạt trôi (brain-drain). Bạn bè tôi, những người đã dũng cảm vượt qua bao khó khăn để tích cóp từng chút tri thức, đang từng đứa một, ở lại nước ngoài, theo nhau ra nước ngoài hoặc làm thuê cho người nước ngoài ngay tại chính quê hương mình. Hôm nay, Báo tuổi trẻ thổi bùng lên khát vọng tuổi hai mươi, mở ra diễn đàn cho hoài bão bay xa. Tôi nhìn bàn phím nhỏ mà lòng thấy thôi thúc lạ kỳ.

Lửa lý tưởng chợt bùng lên mạnh mẽ. Tôi xúc động đến giận dữ với chính mình khi đọc những dòng nhật ký của Đặng Thùy Trâm. Tôi lặng người trước thái độ trân trọng đến hành động giữ gìn của Frederic Whitehurst. Đúng, như Trần Hoàng Vi đã viết, đâu đó lửa vẫn cháy, những người con của thế hệ hôm nay vẫn đang rừng rực khí thế tuổi hai mươi như ông cha thuở trước. Vẫn còn đó, y nguyên như ngày nào, khao khát nhận biết những giá trị tinh thần cao cả hầu kiến tạo những hành động cụ thể để dựng xây tổ quốc. Việt nam chúng ta đã bỏ qua nhiều cơ hội của lịch sử và hôm nay đường băng cho cất cánh chưa bao giờ rộng dài đến thế. Lịch sử loài người đã chứng kiến nhiều quốc gia bị phá sản tan hoang và cũng có vô vàn ví dụ về những cường quốc đã tự đứng lên một cách quang vinh từ trong hoang tàn đổ nát. Việt Nam chúng ta đang đứng trước một lựa chọn lịch sử, như TS. Vũ Minh Khương đã nói: “hoặc là sẽ trở thành một cường quốc, thay đổi toàn diện về chất lượng sống… hoặc sa vào vòng xoáy của lạc hậu, đói nghèo..”.

Người quyết định việc đó là tuổi trẻ chúng ta. Thang giá trị sống bị đảo lộn thì chúng ta phải lập lại. Khi xã hội đang chạy đua theo giá trị vật chất thì diễn đàn này sẽ là nơi chúng ta cổ súy những sáng kiến tinh thần, hun đúc lý tưởng và chắp cánh ước mơ. Khi phong bì tràn ngập công sở, đổ bộ vào cả giảng đường và bệnh viện, thì nơi đây, lớp trẻ chúng ta cam kết dồn đánh tham nhũng đến tận cùng. Khi đâu đó các bạn đang mệt mỏi buông xuôi, thì nơi đây, những ngọn lửa của màu xanh yêu thương và hy vọng sẽ thắp lên, như những ngọn nến động viên an ủi nhau cùng giữ vững tinh thần anh dũng. Khi xu hướng vọng ngoại đang lên cao, thì nơi đây, chúng ta cùng xiết chặt tay truyền cho nhau tinh thần tự tôn dân tộc và ý thức về dòng máu Việt vinh quang. Khi đâu đó những cánh cửa với tri thức bên ngoài đang khép chặt, thì nơi đây, chúng ta cùng nhau mở toang ra lĩnh hội những tri thức quý báu của nhân loại văn minh. Ta phải mạnh lên ! Những giảng đường sẽ điện sáng thâu đêm, những thư viện khổng lổ sẽ mở cửa suốt ngày và những xa lộ thông tin trên internet sẽ là nơi tuổi trẻ Việt Nam chúng ta vun vút lao đi trên con đường kiếm tìm tri thức.

Việt Nam vươn mình đứng dậy. Cũng giống như Thánh Gióng xưa, ta cần rất nhiều điều kiện: phải có giặc, có sứ giả đi tìm, có bà con láng giềng giúp sức…Vâng, vẫn còn đó y nguyên. Giặc hôm nay không phải là ngoại xâm nhưng đâu đó những người nông dân đang thay cơm chiều bằng củ sắn, củ khoai. Giặc hôm nay chính là thể diện quốc gia, lòng tự hào dân tộc, sự xói mòn lòng tin, là tham nhũng, quan liêu…Nếu không phải sứ giả là những người trên ta, thì tuổi trẻ chúng ta sẽ biến thành những sứ giả, với trái tim nóng và cái đầu đầy lý trí, lần tìm về nhau, giục giã nhau bước tiến dựng xây Việt nam giàu mạnh. Nếu như chưa có những cơ chế để đỡ nâng, trong cũng như ngoài, thì tôi tin một ngàn lần rằng, không một ai ngăn cản những đề xuất tốt đẹp nhằm vinh danh nước Việt xứng đáng với quá khứ hàng ngàn năm bất diệt. Cũng không ai có quyền ngăn cản những dự án xuất phát từ những hoài bão lớn lao của tuổi trẻ nhằm đem đến một Việt nam hùng cường trong thế kỷ 21 này. Sẽ đến một ngày, tất cả chúng ta, cùng vinh quang chạm tay vào lịch sử với tư cách là một cường quốc như mong ước lúc sinh thời của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Xin cám ơn Tuổi trẻ, cám ơn TS. Vũ Minh Khương, cám ơn những người đã ngã xuống cho độc lập, cám ơn những người đang làm hết sức mình cho độc lập đó đơm hoa. Thứ ánh sáng xanh lỳ lạ của lửa đang thắp sáng trong lòng tôi, thôi thúc dòng máu Việt đang bừng bừng chảy trong tôi. Tim tôi đang đập nhịp đập của tuổi trẻ, nhịp đập của một sức sống mới.

Luật sư. Lê Quốc Quân
.








Wednesday, July 20, 2005

QUÁCH TẤN VIẾT VỀ HÀN MẶC TỬ

" Và xuân là phong vị thái hòa của năm muôn năm, trời muôn trời, châu lưu trên thượng tầng không khí, bàng bạc cả giải Hà Sa, chen lấn vô tần hồn tạo vật...
Loài người hãy cám ơn Thi nhân đã đổ biết bao nhiêu nguồn máu lệ, đã từng uống mật đắng cay trong khi miệng vẫn tươi cười sốt sắng...
Hãy cầu nguyện bằng trăm kinh mây gió,
Hãy dâng cho một tràng chuỗi trăng sao...
Thi nhân sẽ vừa say sưa, vừa điên cuồng, ọc ra từng búng thơ sáng láng, phương phi như mộộ mùa XUÂN NHƯ Ý.
Quách Tấn viết tại Quy Nhơn trong một ngày rất say, rất dại, và rất nhớ, rất thương.

Sunday, July 17, 2005

CỬA SỔ ĐÊM KHUYA !

Hoa cười nguyệt rọi cửa lồng gương
Lạ cảnh buồn thêm nỗi vấn vương.
Tha Thiết liễu in hồ gợn bóng,
Hững hờ mai thoảng gió đưa hương,
Xa người nhớ cảnh tình lai láng,
Vắng bạn ngâm thơ rượu bẽ bàng,
Qua lại yến ngàn dâu ủ lá
Hòa đàn sẵn có dế bên tường.
1. Bài thơ này có thể đọc 6 cách: Xuôi, ngược, bỏ hai chữ sau đọc xuôi, đọc ngược, bỏ hai chữ trước đọc xuôi, đọc ngược.
Ví dụ: Bỏ hai chữ đầu mỗi dòng thơ, rồi đọc xuôi:
Nguyệt rọi cửa lồng gương,
Buồn thêm nỗi vấn vương,
Liễu in hồ gợn bóng,
Mai thoảng gió đưa hương,
Nhớ cảnh tình lai láng,
Ngâm thơ rượu bẽ bàng,
Yến ngàn dâu ủ lá,
Sẵn có dế bên tường,
Bỏ hai chữ cuối mỗi dòng thơ, rồi đọc ngược:
Dế có sẵn đàn hòa,
Dân ngàn yến lại qua.
Rượu thơ ngâm bạn vắng,
Tình cảnh nhớ người xa,
Gío thoảng mai hờ hững,
Hồ in liễu thướt tha.
Nỗi thêm buồn cảnh lạ,
Cửa rọi nguyệt cười hoa.